⬅ Trước Tiếp ➡
Có tiền thì làm gì cũng được, ngay cả khi ông chủ của công ty đến gặp cô và nói chuyện với cô, cô vẫn khăng khăng giữ nguyên quyết định ​​của mình, thờ ơ không quan tâm.
 
Cuối cùng, ông chủ yêu cầu cô quay về nhà và suy nghĩ thêm hai ngày nữa.
 
Ninh Thu Thu rất muốn nói ràng cho dù đợi thêm hai ngày nữa thì kết quả vẫn vậy, nhưng nhìn ông chủ làm lụng vất vả, trên đầu không còn mấy sợi tóc nữa nên khẽ gật đầu để giữ mặt mũi cho ông ấy.
 
Nhìn xem, cô tốt bụng chưa kìa.
 
Lúc cô từ công ty về nhà, cha Ninh đã trở về.
 
Cả nhà ăn tối cùng nhau, sau bữa ăn, Ninh Thu Thu nhân cơ hội này nói cho cha mình biết, cô muốn gả cho Triển Thanh Việt, cha Ninh nghe thấy vậy liền nổi trận lôi đình, kiên quyết không đồng ý chuyện này, nếu cô còn nhắc lại ông sẽ đánh gẫy chân cô.
 
Sau khi nghe Ninh Thu Thu giải thích một phen, ông có chút lung lay.
 
"Con bé này, sao con lại cố chấp muốn gả vào nhà họ Triển như vậy chứ !" Cha Ninh thở dài và nói.
 
Ninh Thu Thu nói: "Có lẽ ông trời đã định sẵn con sẽ thành con dâu nhà họ Triển rồi."
 
"..." Cha Ninh nghẹn họng, cuối cùng cũng nói: "Vấn đề này liên quan đến hạnh phúc cả đời của con, con nên suy nghĩ cho cẩn thận."
 
"Con đã nghĩ kỹ rồi.” Ninh Thu Thu rũ mắt xuống, có chút buồn bã nói: "Nếu con không gả cho anh ấy, con sẽ hối hận cả đời."
 
"Con!"
 
"Cha ~" Ninh Thu Thu ôm lấy cánh tay của ông và học bộ dạng làm nũng của nguyên chủ, "Ba tháng, chỉ ba tháng thôi, nếu anh ấy mà không tỉnh lại, con liền cuốn gói bỏ trốn được không?”
 
Thực ra khi Ninh Thu Thu phân tích cho ông về lợi ích của cuộc hôn nhân này, cha Ninh đã động tâm rồi, nhưng chuyện này có liên quan trực tiếp đến hạnh phúc cả đời của con gái mình, vì vậy nên cha Ninh khó có thể đồng ý được.
 
Nhưng bây giờ Ninh Thu Thu cho ông một cái thời hạn, ba tháng, ba tháng và cả đời hoàn toàn khác nhau, cũng giống như việc bán con hay là tác thành cho con vậy.
 
Ông tìm thấy một sự cân bằng kỳ lạ, điều này vừa không khiến lương tâm của ông bị cắn dứt vừa mag lại lợi ích cho ông.
 
"Thôi được rồi." Cha Ninh cuối cùng cũng thỏa hiệp: "Chỉ trong ba tháng, không hơn cũng không kém!"
1: Vẽ bùa
 
"Reng reng."
 
Phòng khách xa hoa bị phá vỡ bởi một tiếng chuông cửa, người giúp việc Mộng Mộng đang giúp Ôn Linh cắm hoa liền thả cây kéo trong tay xuống, nhanh nhẹn đi ra mở cửa.
 
"Bưu kiện của Ninh Thu Thu, vui lòng ký nhận." Người đến là một người chuyển phát nhanh của một của hàng trực tuyến, anh ta quơ quơ món đồ trong tay ở trước mặt Mộng Mộng và nói.
 
"Được.” Mộng Mộng nhanh nhẹn ký tên của mình, cô cầm lấy món đồ rồi đi vào nhà.
 
Ôn Linh đã cắm được một nửa số hoa, khi thấy Mộng Mộng cầm một bưu kiện đi vào, bà liền hỏi: "Lại là bưu kiện của Thu Thu à?"
⬅ Trước Tiếp ➡