⬅ Trước Tiếp ➡
Dù gì thì cô cũng là vẽ bùa sư trung cấp, vẽ những thứ này cũng như là “Dùng dao giết gả để mổ trâu” vậy.
 
Hôm qua, trên điện thoại di động đã đưa cho cô một tin tức "Xxx đã sử dụng các sản phẩm chăm sóc da xxx cho các vết lở loét trên khuôn mặt” Tin tức này cho cô một linh cảm, nếu cô phát minh ra một số thứ cần thiết cho xã hội này, ví dụ như “bùa làm đẹp”, “bùa lột xác”, chẳng phải là rất thú vị hay ssao?
 
Tuy nhiên "phát minh" và "sao chép" là hai khác niệm hoàn toàn khác biệt, mặc dù cô đã xem sách về lĩnh vực này nhưng cô chưa bao giờ tự mình thử, số bùa cô mua đều đã vẽ hết, nhưng mà cô vẫn chưa phát minh ra loại bùa có thể làm đẹp.
 
Tuy nhiên chuyện này không thể nóng vội, phát minh đâu có thể nói là phát minh ngay được luôn, ngay cả Edison cũng không làm được như vậy.
 
...
 
Ngày hôm sau, Ninh Thu Thu muốn đến nhà họ Triển một chuyến.
 
Mặc dù ông cụ Triển hài lòng về cuộc hôn nhân này, nhưng ông vẫn rất dè chừng, cũng không phải dè chừng với mục đích của đối phương, ông biết rõ đối phương chắc chắn có mục đích, nếu không thì người nào lại vô duyên vô cớ gả cho người thực vật, cha mẹ nào lại đồng ý, thật sự chỉ đơn giản là bởi vì yêu thích?
 
Hai từ yêu thích này, thật ra là hai từ không đáng giá nhất.
 
Ông cụ Triển không sợ mục đích của họ, những người này ngoại trừ danh tiếng, lợi nhuận, còn ham muốn cái gì chứ, chỉ cần đối phương không vượt quá giới hạn, ông cũng sẽ không tiếc rẻ.
 
Điều ông dè chừng chính là, sợ Ninh Thu Thu đột nhiên đổi ý.
 
Vì vậy, ông yêu cầu Ninh Thu Thu đến đây một chuyến, mục đích là... đến thăm Triển Thanh Việt.
 
"Sau khi xảy ra tai nạn, thằng bé chưa bao giờ tỉnh lại, nó đã nằm trên giường suốt một năm, ăn uống cũng cần kẻ hầu người hạ.” ông cụ Triển đưa Ninh Thu Thu đến phòng của Triển Thanh Việt, ông vừa đi vừa nói chuyện: "Thằng bé không thể nuốt, cũng không có cách ăn cơm, chỉ có thể dựa vào thức ăn lỏng và tiêm dinh dưỡng, hơn một năm nay, ta trơ mắt nhìn nó ngày càng gầy đi, đôi khi ta còn không dám nhìn thằng bé một cái. "
4: Vẽ bùa
 
Những lời này của ông cụ Triển vừa nghe thì có cảm giác như trưởng bối đang lải nhải không ngừng, nhưng Ninh Thu Thu đã nghe ra ý tứ trong lời nói của ông: Triển Thanh Viễn đã không còn là người có địa vị cao như năm đó nữa, anh biến thành một người không thể tự mình sinh hoạt cũng không thể tự chăm sóc bản thân, ngay cả ngoại hình cũng đã thay đổi, không còn là anh Thanh Việt mà cô đã từng ngưỡng mộ nữa.
 
Ông nói như vậy là để cho cô chuẩn bị tinh thần cho tốt.
 
Tất nhiên là Ninh Thu Thu biết điều này, lần trước cô đã gặp mặt Triển Thanh Việt rồi, thật ra anh được chăm sóc rất tốt, ít nhất không có xuất hiện tình trạng "gầy trơ xương" giống như những người thực vật khác, có thể là do thời gian ngắn, cũng có thể là do nhà họ Triển có tiền nên mới có thể chăm sóc anh tốt đến như vậy.
 
"Không sao đâu, ông nội Triển." Ninh Thu Thu giả vờ không hiểu ý của ông và nói: "Anh Thanh Việt nhất định sẽ tỉnh lại."
 
"Haizz.” ông cụ Triển thở dài, ông không trả lời cô.
 
Kiểu an ủi này, có lẽ ông cụ Triển đã nghe đến chán rồi, nhưng Ninh Thu Thu không có ý an ủi ông, cô chỉ thuận miệng nói ra thôi.
 
Hai người tới căn phòng của Triển Thanh Việt, cũng không biết là cố ý hay vô tình mà họ đến trùng với "giờ ăn" của anh.
 
Lần trước có lẽ là đẩy anh ra ngoài tắm nắng hoặc là đi hóng gió, nói tóm lại là Triển Thanh Việt ăn mặc đẹp, những người không biết sẽ chỉ cảm thấy rằng anh bị bệnh, cơ thể mệt mỏi nên mới ngủ thiếp đi thôi, chứ không ai nghĩ anh là người thực vật.
 
Nhưng bây giờ, Triển Thanh Việt nằm thẳng trên giường, trên người được phủ một tấm chăn mỏng, lỗ mũi có cắm hai cái ống trong suốt, một cô gái trẻ đã quen với việc đẩy thức ăn vào ống bằng kim tiêm, những gì mà cô đẩy vào đấy hình như là thịt cùng với một ít cháo dinh dưỡng.
 
"Ông cụ." Cô gái kia nhìn thấy ông cụ Triển đến liền lễ phép chào hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡