Chương 18
"Ừ.” ông cụ Triển gật đầu: "Chúng ta đến xem một chút, cô cứ tiếp tục đi, không cần để ý đến chúng ta.”
Ông cụ Triển và Ninh Thu Thu không nói chuyện mà yên lặng nhìn cô gái đang cho Triển Thanh Việt ăn, một lúc sau cô gái rút ống ra, Ninh Thu Thu không hiểu về y học, nhưng khi cái ống được rút ra kia, cơ thể cô đột nhiên cảm thấy căng thẳng. ---- chiều dài của ống kia so với tưởng tượng của cô còn dài hơn.
Giả sử rằng anh không có lỗ mũi, cái ống này có lẽ được đưa vào sau đó đi ra từ đỉnh đầu, như vậy có thể biến Triển Thanh Viễn thành Teletubbies (*).
(*) Hoạt hình các em bé rối Teletubbies.
Một ống dài như vậy mà nhét vào trong mũi của cô, chắc là cô sẽ phát điên lên mất, Ninh Thu Thu thầm nghĩ
"Cái ống này mỗi lần ăn cơm đều phải nhét vào sao?" Ninh Thu Thu hỏi.
"Có thể giữ lại, nhưng hôm nay có lẽ phải đổi cái khác rồi.” ông cụ Triển nói, thực ra là cố ý nói như vậy, mục đích là để Ninh Thu Thu hiểu rõ được tình hình hiện tại, không mốn cô hối hận khi gả đến mới biết được sự thật: "Cháu có sợ không?"
Ninh Thu Thu lắc đầu, trong thế giới Tu Chân giết người không tính là phạm pháp, cái gì cũng đã thấy qua rồi nên đối với chuyện này cô thấy hết sức bình thường.
"Vậy cháu ở lại với nó một lúc được không?"
Ninh Thu Thu: “Được ạ."
Ông cụ Triển và cô gái kia cùng đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại cô với Triển Thanh Việt
1: Cầm tay
Không cần nói Ninh Thu Thu cũng biết trong phòng này có camera.
Ngược lại cũng không phải là để phòng bị cô, đây là một xã hội được cai trị bởi pháp luật, cô đối với Triển Thanh Việt không thù không oán, cũng không phải là tên biến thái giết người, cô sẽ không vô duyên vô cớ làm gì Triển Thanh Việt.
Mục đích của việc lắp camera ở đây là để giám sát những người chăm sóc chăm sóc Triển Thanh Việt, đề phòng bọn họ không chăm sóc chu đáo hay ngược đãi anh.
Dù sao đi nữa bây giờ Triển Thanh Việt cũng coi như chết một nửa, cũng không có gì đáng để động thủ.
Tuy nhiên, bất kể ông cụ Triển có theo dõi nhất cử nhất động của mình qua camera hay không, Ninh Thu Thu đều quyết định diễn một chút.
Ninh Thu Thu mang mười phần trăm kỹ năng diễn xuất của mình ra rồi chậm dãi đi đến giường bệnh, "thâm tình chân thành" nhìn Triển Thanh Việt một lúc, đôi mắt chứa đựng tình ý, dường như nhiều năm tìm kiếm cuối cùng cũng thấy "hoàng tử ngủ" của mình, mỗi một cái liếc mắt đều dạt dào tình cảm.
Lần trước gặp mặt ở thang máy cô chỉ mới nhìn thoáng qua, vẫn chưa kịp nhìn kỹ, hiện tại đứng ở gần Triển Thanh Việt như vậy, cô mới phát hiện ra, người này tuy rằng rất đẹp nhưng không phải vẻ đẹp của tiểu thịt tươi trên TV, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, nhìn nhiều hơn một chút, sẽ khiến người ta cảm thấy vẻ đẹp này không thể xúc phạm.
Dễ dàng khiến cho người nhìn muốn động sắc tâm.
Khụ khụ
Ninh Thu Thu trong nháy mắt bị người đẹp này mê hoặc, cô nhìn thấy bàn tay đang lộ ra bên ngoài của Triển Thanh Viễn, bàn tay mảnh mai trắng nõn, xương khớp rõ ràng, thoạt nhìn giống tay của con gái.