Cô do dự một lúc, sau đó từ từ vươn tay ra cầm chặt lấy bàn tay mảnh mai kia.
Cô cho rằng tay của đối phương lạnh như băng, không nghĩ rằng khi chạm vào lại thấy ấm áp.
"Xin lỗi vì chiếm tiện nghi của anh." Ninh Thu Thu nói thầm ở trong lòng, cô dùng hai tay nắm lấy bàn tay kia rồi ngồi xuống ghế ở bên cạnh.
Lần đầu tiên nhìn thấy anh, Ninh Thu Thu đã thèm chảy nước miếng rồi, da mặt dày hơn cả tường thành, nhưng trên thực tế, khi tiếp xúc thân mật với người bất tỉnh nhân sự như này, một chút xấu hổ nho nhỏ đột nhiên hiện lên, bốc phát trên mặt cô, khiến cho gương mặt cô đỏ bừng.
"Hy vọng lúc anh tỉnh lại sẽ không bóp chết tôi." Ninh Thu Thu nhìn vào khuôn mặt an tĩnh đang ngủ của Triển Thanh Việt.
Trong sách không giới thiệu nhiều về Triển Thanh Việt, anh luôn sống trong miệng của người khác, có lẽ toàn là tầng lớp thượng lưu, tất cả mọi người đều cảm thấy anh rất tài giỏi, tình tình cũng rất tốt, đối xử hòa nhã với mọi người, không phải phong cách của một tổng tài bá đạo điển hình.
Nếu mà tức giận nhiều nhất cũng chỉ đuổi cô khỏi nhà họ Triển thôi.
Ninh Thu Thu cảm thấy mạnh mẽ hơn một chút, cô xoa hai tay vào lòng bàn tay của Triển Thanh Việt rồi mới nhét tay anh vào trong chăn, sau đó lấy một thứ từ trong túi xách ra – một lá bùa bình an cô vẽ ngày hôm qua, dùng túi gấm để ngụy trang rồi nhét vào xuống gối của anh.
Cũng không phải là cô không muốn đặt những cái khác, cho dù là ông cụ Triển không coi camera thì chăn đệm của Triển Thanh Viễn cũng thường xuyên được thay đổi, chắc chắn lá bùa nó sẽ bị rơi ra, đến lúc xem lại camera cũng biết là do cô làm, ngộ ngỡ người ta tưởng cô muốn hạ bùa anh thì làm sao bây giờ.
Vì vậy bùa bình an là an toàn nhất.
Hơn nữa tự mình đi xin bùa bình an, bí mật giấu dưới gối của Triển Thanh Việt, loại tình tiết như này sẽ làm tăng độ hảo cảm, ấn tượng của ông cụ Triển đối với cô sẽ tốt hơn.
Ninh Thu Thu tự khen ngợi trí thông minh của mình.
Ra khỏi phòng của Triển Thanh Việt, cô hàn huyên với ông cụ Triển một chút, một lần nữa khẳng định bản thân đã quyết tâm gả vào nhà họ Triển, ông cụ Triển cảm động suýt chút nữa tin tưởng đây là vì tình yêu rồi.
2: Cầm tay
Tạm biệt ông cụ Triển xong, Ninh Thu Thu rời khỏi nhà họ Triển, xe của cô đã đỗ bên ngoài để đón cô, thật ra cô biết lái xe nhưng nguyên chủ lại không có bằng lái, tuy nhiên đã bảy năm cô không chạm tay vào vô lăng rồi, rất dễ gây ra tai nạn nên để tài xe trong nhà lái xe đưa cô đến đây.
Cô che ô bước đến chiếc xe, tự hỏi tại sao tài xế của cô không xuống và kéo cửa xe cho cô, nhưng khi nhìn lên đã thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú thay thế ông Lý rồi.
"Anh định bắt cóc tôi sao, Triển nhị thiếu gia?" Ninh Thu Thu khẽ mỉm cười, nhưng dường như cô không hề tức giận, nhưng thật ra trong lòng đã mắng ông Lý ăn cây táo rào cây sung này một trận rồi.
"Xin lỗi.” Đối phương nho nhã lịch sự nói xin lỗi, sau đó không có chút áy náy nào liền nói: "Không hẹn được cô Ninh đây, nên tôi chỉ có thể sử dụng phương pháp này để gặp mặt cô Ninh, tôi hy vọng cô Ninh sẽ không để bụng."
Phi, làm như tôi nói để bụng anh sẽ thả tôi đi không bằng ấy, Ninh Thu Thu oán thầm, tuy nhiên vẫn yên lặng lắng nghe.
"Lúc trước... tôi xin lỗi, tôi không nhận ra tình cảm của cô, cũng không làm sáng tỏ thái độ của bản thân mình.”
"..." Người độc tài như Triển Thanh Viễn, đột nhiên khởi đầu giật gân như vậy, khiến Ninh Thu Thu cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Thật ra lúc trước cũng không thể nói là Triển Thanh Viễn sai, Ninh Thu Thu đối với anh ta mà nói cũng giống như hầu hết những người theo đuổi anh ta, hàng ngày anh ta phải xử lý, giải quyết rất nhiều công việc, còn phải tham gia rất nhiều bữa tiệc xã giao, căm bản là không có thời gian dảnh quan tâm đến tình cảm của những cô gái khác.
Ninh Thu Thu: "À, không sao."