Chương 2
Vì bữa tiệc mừng thọ lần này, nam chính đã đưa nữ chính đến, lòng đố kỵ của Ninh Thu Thu bắt đầu phát tác, thừa dịp không có ai chú ý đến cô ta chặn nữ chính lại và nói với nữ chính là cô ta đã có hôn ước với nam chính, người nhà nam chính nhất định sẽ không để một người phụ nữ không môn đăng hộ đối vào cửa, rồi bảo nữ chính cút đi càng sớm càng tốt.
Bởi vì thái độ quá mức ngang ngược và những lời lẽ sỉ nhục người khác nên Ninh Thu Thu bị nữ chính tát cho một cái.
Sau khi đánh xong, nữ chính rời đi cùng với nỗi tủi thân khi không biết nam chính đã có vị hôn thê, sau đó nhân vật nam chính và nữ chính em bỏ đi anh đuổi, anh giải thích em không nghe, cốt truyện vô cùng là máu chó.
Mà cái gọi là hôn ước, thật ra là do ông nội nam chính cùng ông nội Ninh Thu Thu hứa hẹn khi hai người còn nằm trong bụng mẹ, nó chỉ là một câu nói đùa mà thôi.
"Thu Thu, con có nghe thấy mẹ nói gì không vậy?!" Thấy cô không nói chuyện, người phụ nữ bên cạnh cô khẽ cao giọng.
Ninh Thu Thu bị lời nói sắc bén của người phụ nữ làm cho tỉnh táo lại, cô nhìn người phụ nữ "chua ngoa hà khắc" điển hình trước mắt, tâm tình rất phức tạp.
Người phụ nữ trước mặt chính là mẹ của Ninh Thu Thu, Ôn Linh, cũng ác độc và ngu ngốc y hệt nữ phụ, là một đồng đội ngu như heo điển hình.
"Con mẹ nó.” Lời nói vừa lên đến miệng liền bị Ninh Thu Thu nuốt trở về, cô đổi lại thành cách nói chuyện của người hiện đại: "Vừa rồi do hãi quá mức nên con có chút không thoải mái.”
Cô cần một ít thời gian để tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này.
Thấy sắc mặt cô cứng đờ, Ôn Linh đau lòng nói: "Vậy con nghỉ ngơi một chút đi, đến nơi mẹ sẽ gọi con."
"Vâng."
2: Xuyên vào trong sách
Nhìn vẻ mặt quan tâm lo lắng trước mắt, trong lòng Ninh Thu Thu tràn ngập áy náy, cô không có cách nào nói cho đối phương biết người trước mặt bà đã bị hoán đổi rồi.
Chiếc xe nhanh chóng đến địa điểm, bởi vì không phải lễ mừng thọ, ông cụ Triển lại lớn tuổi nên địa điểm tổ chức tiệc là biệt thự của nhà họ Triển, khách mời cũng là một số họ hàng thân thích và bạn bè thân thiết đến nhà dự tiệc.
Lúc đó nam nữ chính vẫn chưa xuất hiện, Ninh Thu Thu theo Ôn Linh đi chúc thọ ông cụ Triển, sau đó cô lấy cớ là cơ thể không thoải mái, muốn nghỉ ngơi một chút, ông cụ Triển liền bảo quản gia chuẩn bị cho cô một căn phòng để nghỉ ngơi.
Ôn Linh bị em gái gọi đi, Ninh Thu Thu một mình đứng ngây ngốc ở đó.
"Phòng dành cho khách ở lầu hai đã hết rồi, cô Ninh, tôi sẽ dẫn cô lên lầu ba," Quản gia lịch sự nói với cô: "Cô Ninh vui lòng nhỏ tiếng một chút, có người đang nghỉ ngơi.”
"Được, làm phiền rồi,” Ninh Thu Thu nói.
Quản gia đưa cô lên một căn phòng dành cho khách ở trên tầng ba, sau đó liền đi vội.
Ninh Thu Thu lên giường ngồi khoanh chân lại, sau đó nhắm mắt tập chúng suy nghĩ, nhưng hầu như cảm giác được linh khí ở xung quanh.
... Nói cách khác, thế giới này không thể tu luyện.
Ở thế giới Tu Chân, mặc dù cô tư chất bình thường, nhưng mọi người trong thế giới kia đều có linh khí, ngay cả người bán đồ ăn ven đường cũng là Luyện Khí cảnh giới đấy, dù gì thì cô cũng là Tu Chân môn hạ đệ tử, cho dù có kém cỏi cũng có thể mượn tài nguyện của các môn phái khác, cô đã tu luyện thành Trúc Cơ, lúc ra khỏi của cũng không bị Tiểu Linh thú cắn chết.