Vì vậy, cô cảm thấy không có gì là không ổn khi hy sinh cuộc hôn nhân của mình.
Nếu như lúc thí nghiệm thất bại... nhà họ Triển và nhà họ Ninh đều hối hận, vậy cũng không tính là quá đáng đi.
Khụ khụ.
"Chuyện này...” ông cụ Triển bị yêu cầu này làm cho khó xử, liền trực tiếp đẩy cái tình thế khó xử này lại cho cô: "Ngay cả khi ta tác thành, cha mẹ con cũng sẽ không đồng ý."
"Đúng, mẹ không đồng ý." Lúc này Ôn Linh và ông cụ Triển đều đứng chung chiến tuyến.
Ninh Thu Thu mỉm cười dịu dàng và nói: "Dù sao yêu cầu của con cũng đặt ở đây, hôm nay là thọ yến, con và mẫu thân đều không còn khẩu vị nữa, con xin phép cáo từ trước.”
Cha Ninh mẹ Ninh cô có thể thuyết phục được nên không cần phải tranh luận ở đây, Ninh Thu Thu cáo từ rồi cùng Ôn Linh rời đi, ầm ĩ một trận như vậy, hôn ước với Triển Thanh Viễn đã bị bà ném ra đằng sau, bây giờ bà chỉ muốn ngăn chặn không cho con gái nhà mình lấy người thực vật kia thôi.
Khi hai mẹ con bước đến cửa, Ninh Thu Thu đột nhiên dừng lại rồi nói: "Ông nội Triển, ông nên lấy cuộc hôn nhân này để xung hỉ cho anh Thanh Việt.”
Ông cụ Triển muốn thò tay lấy cây gậy đột nhiên dừng lại động tác.
Mà Ninh Thu Thu đã đi ra bên ngoài rồi.
1: Thuyết phục
Ôn Linh không ngờ sự việc phát triển theo hướng này, sau khi ngồi trong ô tô của mình, bà vội vàng hỏi Ninh Thu Thu: "Con bé này, con nói con... con muốn mẹ tức chết phải không?!"
"Mẹ, con nghiêm túc đấy, con rất thích anh Thanh Việt.” Ninh Thu Thu đã sớm chuẩn bị tốt lý do thoái thác: "Hơn nữa, mẹ, con đã bí mật tìm một thầy bói để xem số mệnh của anh Thanh Việt, ông ta nói chỉ cần có người xung hỉ cho anh ấy, khả năng anh ấy tỉnh lại là rất cao. "
Những lời này không phải là cô nói bừa, nếu bùa của cô có thể sử dụng được, người dưỡng bùa, bùa dưỡng người, cô nhất định có thể làm cho Triển Thanh Viễn tốt hơn.
Nhưng cô không thể nói ra, vì vậy cô đã thay đổi cách mà người hiện đại có thể chấp nhận.
"Vớ vẩn! Lời thầy bói mà cũng tin!" Ôn Linh tức hộc máu, bà hoàn toàn quên rằng mình cũng từng tin vào bói toán, hơn nữa còn rất thích đi coi bói.
"Mẹ nghĩ thử xem, anh Thanh Việt ưu tú như vậy, nếu như anh ấy tỉnh lại, con gả cho anh ấy có kém gì so với gả cho Triển Thanh Viễn đâu, hơn nữa bây giờ anh ấy là người thực vật, kết hôn chẳng qua cũng chỉ là nghi lễ mà thôi, không thể lĩnh giấy chứng nhận kết hôn cũng không làm gì được con, anh ấy mà không tỉnh lại, con ly hôn cũng không có tổn thất gì, khi bọn con kết hôn với nhau, còn có thể thúc đẩy công việc làm ăn của nhà họ Ninh và nhà họ Triển, đối với nhà chúng ta là chuyện tốt, mẹ nói xem có đúng không?”
Ôn Linh: "..."
Bà không thể phản bác được.
Những lời của Ninh Thu Thu rất có lực sát thương, nói trắng ra, bà ủng hộ con gái mình với Triển Thanh Viễn chẳng phải vì cậu ta ưu tú mà là vừa ý khối tài sản nhà họ Triển.
Ai mà chả hy vọng con gái mình được gả cho người tốt nhất.
Cũng may Ôn Linh không bị Ninh Thu Thu xoay vòng, chỉ số thông minh miễn cưỡng hoạt động: "Con thật sự thích Triển Thanh Việt sao? Nhỡ đâu nó tỉnh lại mà không thích con thì làm sao bây giờ?”
" Chuyện này...” Ninh Thu Thu chưa nghĩ đến điều này, sau khi nghĩ về nó, cô ngại ngùng nói: "Thật ra, anh Thanh Viễn cũng có thể có hứng thú với con."