"Bác sĩ, cô bé thế nào rồi?" Nữ cảnh sát thấy bác sĩ kiểm tra xong vội vàng hỏi.
"Cơ thể bị suy dinh dưỡng nặng, phát sốt, hơn nữa cảm xúc thay đổi quá nhiều làm thân thể không chịu nổi. Chờ đến khi nào bớt sốt là có thể tỉnh. Chỉ là tình trạng cơ thể quá yếu, cộng thêm cơn sốt lần này, khiến cho thân thể suy yếu ngày càng nghiêm trọng, phải tăng cường dinh dưỡng nếu không sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ. Ngươi đi xử lí thủ tục nằm viện đi, ta sẽ đi lấy cho cô bé này ít thuốc và nước."
Nữ cảnh sát vội vàng đi làm, đang điền tư liệu, cô nhận được điện thoại của cục hỏi về tin tức của Cố Vân Niệm, nghe thấy Cô Vân Niệm vậy mà đã mười bốn sắp mười lăm tuổi, mới hiểu được tính nghiêm trọng trong câu "suy dinh dưỡng nặng" của bác sĩ, rõ ràng là một cô bé mười bốn mười lăm tuổi mà thoạt nhìn không khác gì một cô bé mười một mười hai tuổi.
Một lúc sau Vân Thủy Dao được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, được bác sĩ trực tiếp cho nằm cùng phòng bệnh với Cố Vân Niệm.
Vân Thủy Dao tỉnh dậy nhanh hơn so với bác sĩ dự tính, là do tác dụng của Cửu chuyển hoàn hồn đan nên chỉ mới hơn một tiếng mà bà ấy đã tỉnh rồi.
Vừa mở mắt, lọt vào mắt là một màu trắng tuyết, mùi thuốc sát trùng nồng đậm xung quanh, một bình nước nhỏ được treo bên cạnh giường đang chảy nhỏ giọt.
Quay đầu lại, liền nhìn thấy bên cạnh giường bệnh có một nữ cảnh sát thần sắc lạnh băng, suy yếu hỏi: "Đây là bệnh viện sao? Là ngài đưa tôi tới đây?"
Nữ cảnh sát không trả lời, từ sau khi biết được tuổi tác của Cố Vân Niệm, cô liền có ấn tượng không tốt với Vân Thủy Dao.
Cho dù là nguyên nhân nào thì trong cái thời đại hiện nay, có thể làm cho con của mình đói đến mức này đều không phải loại người tốt lanh gì.
Nữ cảnh sát mở máy ghi âm đặt lên chiếc bàn bên đầu giường, lấy sổ ra ghi chép, nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay nói:
"Bây giờ là ngày 27 tháng 5 năm 1999, lúc bốn giờ ba mươi mốt phút chiều, tôi là Quý Ngàn Trúc đội trưởng đội cảnh sát Giang Thành. Bây giờ tôi ở đây để ghi chép lại sự việc từ ngài. Xin hỏi tên họ của ngài là gì?"
Vẻ mặt Vân Thủy Dao mờ mịt, vô cùng khó hiểu đối với việc bà tự nhiên cảm thấy Quý Ngàn Trúc không có thiện cảm với chính mình.
Vân Thủy Dao nhìn thoáng qua thiết bị ghi âm, trả lời một cách trung thực: "Vân Thủy Dao"
"Tuổi?"
"Ba mươi lăm."
Quý Thiêm Trúc nghe thấy Vân Thủy Dao nói mới ba lăm tuổi thì khá là ngạc nhiên. Do lâu ngày làm lụng vất vả cộng thêm việc không đủ chất dinh dưỡng đã làm cho Vân Thủy Dao thoạt nhìn như già hơn mười tuổi so với tuổi thật.
Cô tiếp tục dò hỏi liệuVân Thủy Dao có nhận thức về người đã đến cướp bóc lúc đấy không, Vân Thủy Dao lúc này lại bắt đầu do dự.
Cố Vân Niệm có tính cảnh giác cao, cho dù có bị hôn mê thì sau hơn một tiếng đồng hồ liền có dấu hiệu tỉnh lại, vào lúc Quý Thiên Trúc cùng Vân Thủy Dao đang nói chuyện thì đã tỉnh hẳn.
Lúc này, cảm nhận được sự do dự của Vân Thủy Dao, trong lòng Cố Vân Niệm trầm xuống, trong mắt không khỏi toát lên một tia thất vọng.
Cô đã đoán trước được hung thủ là người của Cố gia, chỉ là không biết chính xác là ai thôi. Nhưng trong nhiều năm qua, chỉ cần sự việc nào có liên quan đến người của Cố gia, Vân Thủy Dao đều sẽ nhượng bộ.
Đúng như cô dự đoán, Vân thủy Dao vậy mà lại do dự, lại muốn tha thứ cho người đã làm tổn thương bà ấy.
Trong lòng Cố Vân Niệm tràn đầy phẫn nộ, cô cảm thấy bối rối trong lòng nhưng lại không có chỗ nào phái tiết.
Vân Thủy Dao vậy mà muốn tha thứ, vậy những việc cô phải chịu đựng, cuộc sống bi thảm mà cô đã từng trải qua, ai là người phải đền tội.
Cố Vân Niệm oa một tiếng liền khóc lớn, như muốn khóc ra hết những ủy khuất mà đời trước cô phải chịu đựng.
"Niệm Niệm?" Vân Thủy Dao ngay lập tức liền nghe ra đó là tiếng khóc của Cố Vân Niệm, liền vội vàng quay đầu lại xem.
Quý Thiên Trúc hơi kinh ngạc khi nhìn vào vẻ mặt lo lắng của Vân Thủy Dao, vẻ mặt nàu không giống giả bộ. Nhưng nghe nói bà ta là công nhân của xưởng dệt, với tiền lương mỗi tháng, tại sao lại để cho Cố Vân Niệm đói đến mức này chứ.
Nhìn thấy Vân Thủy Dao cố gắng muốn rời khỏi giường, Quý Thiên Trúc vội vàng đứng dậy cản lại, "Ngài mới vừa tỉnh lại sau phẫu thuật thì không nên cử động. Con gái ngài đang truyền nước biển do bị phát sốt, tôi sẽ thay ngài qua xem thử."