⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Thư lớn hơn Đàn Mạt hai tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học thì vào công ty của nhà mình làm. Tối nay cô ấy phải đến tiệc rượu để mở rộng quan hệ, đi một mình lại rất chán nên đã năn nỉ Đàn Mạt đi cùng.
Ngày nào cũng vậy, hết bàn chuyện hợp tác lại phải đi xã giao với người ta, Đàn Mạt cảm thấy mình sắp biến thành người ba đầu sáu tay rồi.
Trên đường đi, Đàn Mạt và Kỷ Thư nói về chuyện máy bay không người lái, Kỷ Thư thở dài “Nếu không cậu trực tiếp tìm bố cậu giúp đi? Rõ ràng là nhà cậu giỏi vậy mà.”
Thực ra tập đoàn mà bố Đàn mở cũng là doanh nghiệp cỡ lớn, rất có sức ảnh hưởng ở thành phố Lệ, cũng là làm về lĩnh vực máy bay không người lái, phụ trách phần cánh và thiết kế hệ thống đẩy, là nhà cung ứng quan trọng của máy bay không người lái trong nước. Vì vậy, khi thấy tên giám đốc Thôi kia xem thường máy bay không người lái trong nước như thế, cô mới cảm thấy không vui.
Chỉ cần Đàn Mạt nhờ bố sử dụng quan hệ là có thể bàn được chuyện hợp tác. Nhưng mấy ngày trước cô đã tìm đến bố Đàn, ông bận đến mức chẳng nói được mấy câu đã cúp máy, với lại cô cũng thật sự không muốn làm phiền đến ông, nên định dựa vào bản thân mình.
“Vậy không thể hợp tác với TOC, tiếp theo cậu định làm thế nào?”
Đàn Mạt im lặng vài giây.
“Tớ định tìm Khoa học công nghệ Cao Sáng.”
“Cao Sáng?” Hai giây sau Kỷ Thư mới kịp phản ứng “Đó không phải là tập đoàn của nhà họ Tạ sao?”
Khoa học công nghệ Cao Sáng, doanh nghiệp máy bay không người lái dân dụng do một tay gia tộc Tạ Thị gây dựng nên, trước mắt đang rất hưng thịnh trong lĩnh vực máy bay không người lái trong nước, thực lực không thể xem thường, và cũng chỉ có Cao Sáng là có thể cạnh tranh với TOC.
Đàn Mạt không biết Cao Sáng có nhận nghiệp vụ biểu diễn máy bay không người lái hay không, buổi chiều khi cô gọi điện thoại hỏi thử, đối phương nói trễ chút sẽ trả lời cô.
“Nhưng tìm Cao Sáng hợp tác, không phải là có thể sẽ cùng Tạ…”
Kỷ Thư muốn nói lại thôi.
Đàn Mạt nghe hiểu ý trong lời nói của cô ấy, trái tim gợn sóng lăn tăn.
“Đừng nôn nóng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cứ xem xem.” Kỷ Thư an ủi cô.
“Ừm…”
Màn đêm buông xuống, xe đã lái đến khách sạn.
Kỷ Thư đưa thiệp mời ra, dẫn Đàn Mạt vào trong sảnh tiệc. Hai người mỗi người cầm một ly rượu, Kỷ Thư muốn đi một vòng chào hỏi, Đàn Mạt đi đến một góc ít người, đánh giá quần áo tóc tai của những người xung quanh.
Đàn Mạt nhấp một ngụm rượu, sự mượt mà và nồng đậm trôi tuột vào trong miệng.
Cô khá thích uống rượu, chỉ là tửu lượng không quá cao.
Một lúc sau, Kỷ Thư quay lại tìm cô, sắc mặt mang theo nét kích động khó có thể che giấu “Mạt Mạt Tớ vừa biết được một tin tức ”
“Tin gì?”
“Người tổ chức tiệc rượu tối nay là giám đốc Trương của Trương Thị, cậu có biết ai có quan hệ khá tốt với giám đốc Trương không?”
Đàn Mạt nghi ngờ, sau đó nghe thấy Kỷ Thư nói “Tạ Kỳ Thâm Tối nay có thể Tạ Kỳ Thâm sẽ đến đây Tối nay chắc chắn là có rất nhiều người đến vì anh ấy.”
Trái tim Đàn Mạt siết chặt lại.
“Anh ấy về nước tám mươi phần trăm là để tiếp nhận Cao Sáng, không phải cậu đang phát sầu vì chuyện máy bay không người lái sao? Hay là cậu trực tiếp tìm anh ấy giúp đỡ đi? Anh ấy chắc chắn sẽ đồng ý, dù sao lúc trước anh ấy chiều cậu như vậy…”
Đàn Mạt ngẩn ra một lúc, vội đẩy cô ấy ra “Đủ rồi đó.”
Sao cô có thể nhờ Tạ Kỳ Thâm giúp đỡ, còn chê không đủ ngại ngùng sao.
“Cậu mau lo cho chuyện của bản thân trước đi, không phải cậu phải đi gặp mấy ông tổng sao?” Đàn Mạt lảng sang chủ đề khác.
“Vậy tớ đi đây, cậu ngồi một mình một chút nhé.”
⬅ Trước Tiếp ➡