⬅ Trước Tiếp ➡

phòng chúng ta.” “Không được, em phải đi qua nói chuyện cùng với em gái.
Nếu lấy được phương thức liên lạc thì em sẽ theo đuổi cô ấy a ” Lục Diệu ở trạm vị trí đúng lúc có thể quan sát Ôn Ngôn đang chỉ đạo người quay phim tìm ống kính, mặc dù cách rất xa nhưng anh vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp dịu dàng của cô.
Anh nhìn chằm chằm vào bóng dáng của cô sau đó nói với Hà Kỳ Tân đang đứng ở bên cạnh, “Nếu cậu lấy được phương thức liên lạc, tôi sẽ cho cậu nghỉ phép một tháng.” “Thật hay giả ” Đôi mắt của Hà Kỳ Tân sáng lấp lánh như nhìn thấy vàng, “Đây là anh nói đấy nhé anh Tứ, chờ em, bây giờ em sẽ đi luôn.” Vui vẻ phấn chấn đi xuống nhưng lại thất bại mà trở về.
Vẻ mặt của Hà Kỳ Tân bực bội, “Em gái của Ôn Thần nói nếu muốn phương thức liên hệ thì cũng được, nhưng phải hỏi vị hôn phu của cô ấy trước.
Anh Tứ anh nói xem, như vậy không phải em lại bị tên Ôn Thần kia lừa một lần nữa sao?
Rõ ràng cậu ta nói em gái của cậu ta độc thân ” Lục Diệu không nhìn anh ấy, đáy mắt đen nhánh tràn ngập ý cười mơ hồ, nhìn qua tâm trạng không tệ lắm.
….
Ôn Thần cũng chưa từng nghĩ đến việc em gái của anh ấy sẽ ở bên anh Tứ người mà anh ấy ngưỡng mộ, buổi tối diễn ra tiệc mừng thọ ấy Ôn Thần nhìn thấy Ôn Ngôn khoác tay anh Tứ Lục Diệu xuất hiện ở nhà họ Lục, anh ấy còn tưởng mình bị hoa mắt.
Đôi mắt của anh ấy nhìn người đang mặc bộ váy trễ vai màu đen kia, đó chẳng phải là em gái ruột của anh ấy hay sao?
Hai người này ở bên nhau từ lúc nào?
Ôn Ngôn nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của anh trai, trong lòng cô hơi chột dạ.
Nhưng Lục Diệu lại ôm chặt lấy eo cô, hứa hẹn bên tai của cô.
“Yên tâm, đã có anh rồi.” Giọng nói trầm thấp nóng rực phả vào tai của cô khiến lỗ tai của cô tê dại.
Sau khi gặp bố mẹ và ba người anh trai của anh xong, Ôn Ngôn tìm cơ hội ra ngoài hít thở, nhà họ Ôn và nhà họ Lục đều rất rộng, đi tới đi lui cô bị lạc đường.
Đang nghĩ ngợi làm sao để trở về nhà chính thì cô nghe được âm thanh rất mơ hồ.
“A a….
Nhẹ….
Nhẹ chút, nếu về muộn sẽ bị phát hiện, tại sao anh lại gấp gáp như vậy chứ, vừa cởi quần đã tiến vào, chẳng dịu dàng một chút nào, chán ghét…..” Nhìn về hướng phát ra âm thanh, ở sau một hòn non bộ.
Tiếng rên rỉ trở nên lớn hơn, muốn không nghe được cũng khó.
“A a a….
Đồ xấu xa, không cần đâm vào nơi đó, sẽ bị âm đâm hỏng mất…” “Lẳng lơ Không phải em thích bị ông xã đâm vào như vậy sao?
Ở trong nhà của mình dám cẫu dẫn anh, em không sợ ông xã của em biết sao?” Trong nhà của mình?
Ôn Ngôn cũng không nghe nhiều, cô nhẹ nhàng tránh ra, nửa đường trở về thì gặp Lục Diệu đang đi tìm cô.
Nhìn thấy trên người cô chỉ khoác một cái áo choàng, Lục Diệu cởi áo khoác phủ thêm cho cô, mặc chiếc áo khoác màu xanh quân đội khiến mặt của cô càng trắng hơn, nhất thời khiến người khác không thể rời mắt đi chỗ khác.
Mặt Ôn Ngôn nóng lên khi cứ bị anh nhìn chằm chằm như vậy, cô quay mặt sang chỗ khác.
“Anh Tứ, chúng ta trở về đi.” “Ừm.” Lục Diệu cũng không nói gì nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡