Chương 12
trợn, chân phải bắt chéo lên chân trái, ung dung nói “Xem ra là không cần rồi.” Hôm nay cô mặc váy công sở, chỉ lộ một đoạn bắp chân thon gọn, cân đối và mịn màng như sữa bò dưới ánh đèn chiếu rọi.
Phó Thành ghét cô, căm cô vì đã sỉ nhục mình, và cùng với đó là sự bất lực của bản thân do không thể trút giận lên cô khi đứng trước tiền tài.
Tuy vậy dương vật đang cương cứng, dục vọng đầy ắp và tức giận cũng ngập tràn, nhưng làn da và mùi hương của phái nữ lại trở thành một loại thuốc kích dục.
Những cái vuốt ve ngày càng nhanh hơn, khoái cảm cũng theo đó chồng chất lên cao.
Anh đã không phân định rõ rốt cuộc là tức giận hay ham muốn nhiều hơn, chỉ mong có thể chóng được giải thoát khỏi sự kích thích nóng cháy này mà thôi.
“Anh đang nhìn chân tôi đấy à?” Anh Hiền bóc trần anh không cả nể.
Ngay khi cô định nói khích thêm đôi câu, bỗng đâu một dòng dịch lỏng màu trắng phọt ra khỏi tay anh và hướng đến mặt cô.
Phó Thành luống cuống ấn nó xuống, để mình không đến nỗi bắn vào mặt cô.
Chất dịch màu trắng đục bắn tung toé lên ngực Anh Hiền, nhanh chóng thấm xuống áo sơ mi và dính vào da cô.
Dù rằng anh đã kịp thời đè lại nhưng vẫn có vài giọt văng lên mặt cô.
Một giọt trong đó kẹt lại ở khoé môi và theo đà xâm nhập vào khoang miệng.
Không biết đã bao lâu anh chưa xuất tinh, tinh dịch vừa nhiều vừa đậm, đầu lưỡi cô vô thức liếm khẽ, toàn bộ khoang miệng đều là mùi tanh nồng như đàn hương của anh.
Sự việc diễn ra quá đột ngột, Anh Hiền chưa kịp phản ứng, phải một lúc lâu sau cô mới nhớ tới nên rút khăn giấy ra lau đi.
Sau khi lau sạch giọt tinh trên khóe miệng, cô từ tốn dọn dẹp đống hỗn độn trên người, nhưng mắt vẫn nhìn vào người đàn ông đang trần truồng ở đối diện.
Vật nam tính đang cương cứng khẽ co rút, lỗ sáo phun ra những chất dịch còn sót lại, nhỏ giọt tách tách và làm ướt từng sợi âm mao của anh.
Từ đầu chí cuối anh không hề tạo ra tiếng động nào, thậm chí còn kìm nén cả tiếng thở dốc.
Phó Thành nuốt khan một ngụm, rồi hỏi bằng giọng đã khàn đi “Được chưa?” Đôi mắt chất chứa dục vọng bộc lộ sự tức giận nhưng đã có phần kiềm chế.
Anh Hiền chỉ cảm thấy thú vị.
Đây chính là thế giới của anh?
Chính trực và lương thiện như trong truyện cổ tích?
Anh nghĩ những người như cô sẽ xấu hổ về điều đó sao?
“Khoan đã.” Cô xem kĩ và kiểm tra video ngay trước mặt anh, thậm chí phóng to gương mặt và dương vật của anh để đảm bảo rằng liệu nó đã đủ rõ ràng.
“Được rồi anh Phó, quay rất rõ nét.” Anh Hiền đặt điện thoại di động xuống, nhìn anh và nói “Anh Phó, dù bây giờ không có ích gì khi nói những điều này nhưng tôi không làm vậy vì hứng thú cá nhân, đây chỉ là một giao dịch mà thôi.” Lời nói dối cao siêu nhất là khi nó bị trộn lẫn giữa thật và giả.
Anh Hiền thân thiện đưa khăn giấy ra, nhưng Phó Thành không nhận và chẳng màng đến chỗ hỗn loạn ở đũng quần, cứ thế mặc quần vào.
“Cô Tưởng, mong cô nói lời phải giữ lấy lời.” Anh Hiền khẽ mỉm cười, rút tay lại rồi đứng dậy trở về bàn làm việc.
Liên lạc với Kha Nhụy qua máy bàn riêng, sau đó bật loa ngoài ngay trước mặt anh, cô dặn dò Kha Nhụy đến bệnh