Chương 6
khi nào Lục Hiên tỉnh lại, bọn họ sẽ lập tức xử lý chuyện chuyển viện.
Như vậy cũng tốt, cô đỡ phải hao tâm.
"Cô gái kia ra sao?" "Không ổn lắm, bị thương phần đầu, bác sĩ nói cho dù có cấp cứu được cũng không chắc chắn có thể lấy lại được ý thức." Kha Nhụy tạm dừng hai giây, "Sếp, vẫn...
cứu chứ?" Cả lúc lâu không nhận được câu trả lời, Kha Nhụy lại gọi một tiếng "Sếp." Anh Hiền từ từ nói chuyện "Bảo bác sĩ là nên làm gì thì cứ làm, đã điều tra rõ hoàn cảnh cô ấy chưa?" Kha Nhụy thở hắt một hơi, khôi phục lại giọng điệu ngày thường để báo cáo "Tên cô ấy là Phó Chi, người Giang Châu, bố mẹ đều đã mất, chỉ còn lại một người anh trai.
Phó Chi chưa tốt nghiệp cấp ba đã đến Kinh Châu làm người mẫu, nghệ danh là Anna, đã từng chụp vài trang bìa tạp chí, chỉ mới quen biết Lục Hiên được một tuần.
Hiện tại anh trai cô ấy cũng ở bệnh viện, chỉ biết được em gái mình gặp tai nạn giao thông.
"Thái độ nhà họ Lục như thế nào?" "Từ lúc đi vào bệnh viện cho tới bây giờ, chưa hề mở miệng hỏi qua một câụ" Xem ra là tính không quan tâm đến.
"Sắp xếp luật sư Vương soạn thảo một bản thỏa thuận giữ bí mật, chuẩn bị xong thì đến đón chị cùng tới bệnh viện, không cần gọi tài xế, em lái xe, càng ít người biết chuyện này càng tốt." "Vâng thưa sếp." Cô cúp máy, sau lưng vang lên một giọng nói trong trẻo mát lạnh "Chị ba, chị không nên cứu cô ấy." Sống lưng Anh Hiền ớn lạnh, xoay người nhìn về phía cửa phòng.
Người đến là Anh Thận, con thứ năm của nhà họ Tưởng, đứa con riêng Tưởng Chấn mang về từ bên ngoài.
Năm đó chính vì sự xuất hiện của cậu ta mới khiến cho mẹ ruột của cô và Anh Tề là Trần Phong hoàn toàn chết tâm, kiên quyết dứt khoát ly hôn.
Vẫn luôn có tin tức đồn đãi rằng, mẹ ruột của Anh Thận là một vị Ảnh hậu tam kim nào đó.
Đối với chuyện lần này, nó chỉ là một chuyện tầm thường nhợt nhạt giữa Tưởng Chấn và vị Ảnh hậu đó, lâu ngày rồi mọi người cũng quên đi tin đồn về người phụ nữ má thắm môi son này.
Thế nhưng cùng với ngày tháng Anh Thận lớn lên, nét mặt của cậu ấy càng lúc càng giống với vị Ảnh hậu kia.
Tam kim ví dụ gồm Kim Mã, Kim Kê, Kim Chung.
Ba giải thưởng điện ảnh hàng đầụ "Anh Thận, sao em lại ở đây?" Anh Thận giơ cao chiếc cốc trong tay, "Đưa cà phê cho chị." Cậu ấy biết thói quen của cô, đúng sáu giờ thức dậy, việc đầu tiên rời giường chính là uống cà phê.
Cậu ấy ở dưới lầu chờ đến sáu giờ cũng chưa thấy bóng dáng cô, nên dứt khoát lên lầu xem sao.
"Em nghe thấy hết rồi." Anh Thận phóng khoáng gật đầu "Tối hôm qua là em đã biết rồi, động thái của anh tư lớn như thế, rất khó để không biết đến." Cậu ấy biết cô lo lắng chuyện gì bèn nói "Những người khác đều không ở nhà, bố không về, dì Đỗ đưa em trai về nhà mẹ đẻ, chỉ có em ở đây." Anh Hiền âm thầm thở phào.
Anh Thận lặp lại lần nữa "Chị ba, chị không nên cứu cô ấy." Tất nhiên cô biết chỉ cần Phó Chi tỉnh dậy thì sẽ có bao nhiêu phiền phức, cho nên vào lúc Kha Nhụy hỏi có cứu hay không cô đã do dự lâu như vậy.
Anh Hiền rũ mắt, hàng mi rậm che chắn con ngươi, lờ mờ khó bề phân biệt, "Cứu một mạng