Tên đầu đàn cười ha hả nhìn nàng. Khi nãy đứng trong góc hắn đã thấy nàng đích thực là kiểu con gái hiền lành dễ dụ, xem ra không chỉ dễ dụ mà còn ngu ngốc nữa.
"Mau hét đi, xem ai lại cứu em. Nào, hét lên." Hắn vừa nói vừa kẹp cổ nàng, lôi đi.
Mỹ Nhân vùng vẫy, sợ hãi la lên: "Cứu tôi với, cứu tôi với."
Đám lưu manh đó nói đúng. Khu này là chỗ ăn chơi, đám thanh niên các nàng thường đến đây để phóng túng, sẽ không có ai để ý đến tình cảnh của nàng mà giúp đỡ.
Mỹ Nhân vẫn tiếp tục gào thét làm đám lưu manh đó càng hăng máu. Nàng nghe một tên đang kéo mình đi chửi lớn: "Con mẹ mày, để dành sức một lát nữa mà rên cho ông nghe, mày có hét cũng chẳng ai đến cứu."
Bẩn thỉu.
Nàng hoảng sợ tột độ, tay chân bắt đầu đấm đá lộn xộn. Đám thanh niên đó kéo nàng vào một con hẻm, quăng nàng ngã xuống đất như một bao cát.
Mỹ Nhân bị cơn đau làm cho choáng váng đầu óc. Nàng nghe một tên hỏi: "Anh Cẩu, chơi 1:1 hay là tập thể?"
Nàng hoảng sợ, bọn chúng muốn hiếp dâm nàng.
Mỹ Nhân dùng sức rống lên: "Cứu mạng, cứu với."
"Chát." Tên cầm đầu lập tức tát nàng một cái thật mạnh.
Nàng nghe trong miệng có mùi máu lan ra.
"Định nhẹ nhàng với mày, nhưng xem ra mày thích cảm giác mạnh nhỉ?" Hắn nâng cằm nàng lên, dí sát mặt mình vào hỏi.
Khuôn mặt của hắn khiến nàng ghê tởm tột độ, nàng lùi đầu về sau, đập trán vào mặt hắn "bốp" một tiếng. Đây là chiêu nàng học được từ anh trai, mặc dù hữu dụng nhưng nó khiến nàng rất đau, cũng khiến kẻ đối diện phải kêu lên.
Tên kia chửi ầm lên, giơ chân định đánh nàng.
Mỹ Nhân nhắm tịt mắt lại. Khi nãy hắn tát nàng một cái đã làm nàng chảy máu miệng, bây giờ nhận cú đá của hắn thì không chừng thổ huyết.
Nàng đợi một lúc mà không thấy đau đớn gì, liền nghe bên tai vang lên tiếng thét của bọn thanh niên.
Nàng mở mắt ra, nhìn thấy Ngụy Lôi trong tay đang cầm gậy sắt dài cỡ nửa mét, đám thanh niên kia thì nằm lăn lóc dưới đất.
Đằng sau hắn còn đứng thêm vài người nữa, tất cả đều mặt mày bặm trợn, nhìn đúng là giang hồ thứ thiệt.
Hắn tiến lại gần nàng, nhíu mày nhìn khóe miệng đang rỉ máu đó, hỏi: "Chúng tát em?"
Mỹ Nhân lúc này không còn hoảng sợ nữa. Nhìn thấy hắn khiến nàng rất an tâm, đám thanh niên kia bị những người đứng sau hắn không ngừng đánh đập, tiếng thét của bọn chúng có phần giống với âm thanh kêu cứu khi nãy của nàng.
"Hức... hức..." Nàng liền rơi nước mắt, ôm chầm lấy người trước mặt, kêu lên: "Tôi sợ quá, hu hu, bọn chúng muốn cưỡng hiếp tôi, chúng muốn cưỡng hiếp tôi."
Sắc mặt Ngụy Lôi lạnh tanh, người của hắn mà cũng dám đụng?
Hắn quay lại nhìn đám đàn em của mình, nói một chữ: "Phế."
Đám đàn em của hắn càng đánh hăng máu hơn, ba tên thanh niên đó lăn lộn dưới đất không ngừng kêu tha mạng.
Mỹ Nhân nghe mà trong lòng rất hả hê. Nàng cũng không phải thánh mẫu gì, khi nãy chúng muốn cưỡng hiếp nàng, giết đi thì đã sao, loại người này làm ô uế xã hội.