⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó Bách Nguyệt đi tìm công việc, tiền kiếm được cũng không biết tiêu thế nào, chỉ đành mua đồ ăn, cuối cùng nuôi béo bản thân, vừa trắng vừa trẻ ra, lại thông qua một bác gái làm cùng nhà xưởng quen với ông xã tương lai.
Hai người xem như là xem mắt kết hôn, cô cũng không hiểu lắm tại sao nhất định phải kết hôn, nhưng cô cũng không e ngại việc kết hôn, thậm chí còn rất chờ mong.
Cho nên rất nhanh đã đi đăng ký kết hôn với chồng mình, kết hôn rồi mới yêu nhaụ
Chồng cô tên Hạ Nghị, đối phương từng đi lính, sau khi xuất ngũ nắm bắt thời cơ bắt đầu buôn bán nhỏ.
Nhắc đến cũng khéo, bọn họ là người cùng thôn, nhưng Bách Nguyệt vẫn luôn quanh quẩn trong nhà không tiếp xúc với ai, cho nên cũng không quen biết anh.
Chờ chân chính nhận thức anh, Bách Nguyệt đã trở thành nữ công nhân trong nhà xưởng. Khi đó người đàn ông đã eo quấn bạc triệu, tính tình tốt, nói chuyện khách khí, làm người hào phóng.
Đợi đến khi chính thức làm quen anh, Bách Nguyệt đã trở thành công nhân nhà xưởng. Khi đó người đàn ông đã có tiền triệu trong tay, điềm tĩnh, nói năng lịch sự, là một người hào phóng.
Anh nói cô đẹp.
Những người quen của anh cũng nể mặt anh mà nói cô xinh đẹp.
Bách Nguyệt nghĩ đến đây, khẽ nức nở một tiếng, thật ra những người đó đều là do Hạ Nghị mới giả vờ khen mình.
Bản thân cô xấu xí, người thứ nhất thật lòng khen mình đẹp chính là Hạ Nghị, những người khác đều là hùa theo.
Bách Nguyệt hiểu rõ, cho nên chưa bao giờ sẽ vì lời của người khác mà có nhận thức sai lầm về nhan sắc của mình.
Chồng cô dạy cho cô rất nhiều điều, dạy cô học viết chữ, chuyên môn tìm gia sư dạy cô, cô học rất nhanh, sau đó tính toán sổ sách rõ rành rành.
Kiếp trước hai người ân ái một đời, lại không có con cái.
Bởi vì cơ thể Bách Nguyệt yếu ớt, trước khi gặp được Hạ Nghị đã bị ốm nặng mấy trận, sau đó cũng vì hoàn cảnh thời bấy giờ không cho phép, không thể vệ sinh sạch sẽ, cho nên vẫn luôn không có con.
Khi đó Bách Nguyệt lập tức nghĩ đến, nếu chính mình gặp được Hạ Nghị sớm một chút thì tốt rồi.
Cô nghe Hạ Nghị kể rất nhiều chuyện thời niên thiếu, hăng hái làm việc nghĩa, thích làm việc thiện, cần cù khắc khổ, ôn tồn lễ độ, lúc đi học thi môn nào cũng đạt một trăm điểm, đáng tiếc điều kiện gia đình không tốt, sau đó lựa chọn tham gia quân ngũ.
Bách Nguyệt cắn môi dưới, lưu lại dấu răng nhợt nhạt.
Chính mình phải bồi bổ bản thân thật tốt, sau đó sinh cho Hạ Nghị một bé con đáng yêụ
Còn bây giờ… Bách Nguyệt ngó nhìn cánh tay gầy guộc của mình, nửa đời sau ngay cả nồi cùng chưa từng chạm vào, lúc còn nhỏ kỹ năng sinh tồn gần như đã quên sạch bánh.
Cô không nhóm được lửa.
Bách Nguyệt nhớ rõ lúc mẹ nuôi mang thai, mấy tháng này chính là thời điểm nhẹ nhàng nhất của mình, công điểm đều do mình cầm, tuy rằng không thể được no bụng, vẫn cần phải đào rau dại sống qua ngày, nhưng không đến mức kiếm được công điểm đều bị trong nhà lấy đi, đã thế còn phải chịu đánh chịu mắng.
Bách Nguyệt đi rửa mặt cố ý chà thật sạch, lấy phân tro súc miệng, dựa theo ký ức đi theo mọi người cùng ra đồng làm việc.
Cô khom lưng cấy mạ, cô được phân công cho sáu mẫu ruộng, yêu cầu trong vòng mười ngày phải cấy xong.
Ngày hôm qua Bách Nguyệt không được ăn no, cô định hôm nay cố gắng làm việc kiếm công điểm, sau đó đổi một bữa lương thực phụ, sau đó đi tìm Hạ Nghị.
Tuy nói đây là một thôn, nhưng thật ra là năm làng xác nhập lại, diện tích rất lớn.
Bách Nguyệt gắng sức làm việc, hôm nay cô chỉ cấy xong bẩy công điểm là đã kết thúc công tác, dành thời gian đi tìm người.
Gương mặt cô tái nhợt nhưng vẫn cố gắng làm việc, khiến cho những người khác không khỏi nghĩ đến việc liệu có phải cha mẹ nuôi lại chèn ép cô không.
⬅ Trước Tiếp ➡