Nam Sinh Táo Bạo
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡

Kết quả, một hai ngày nghỉ ngơi đều trở nên rất quý giá, Diêu Dao hận không thể dành cả ngày để ngủ ấy chứ.
Hoắc Không Hiệp nhìn Diêu Dao vẫn đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn không chút phòng bị trong chăn.
Sợ đánh thức cô, Hoắc Không Hiệp nhẹ nhàng nhấc chăn ra khỏi giường.
Hoắc Không Hiệp mặc quần áo đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh bình minh vừa ló dạng, là khung cảnh sương mù xanh lam mênh mông, như thể mọi thứ đều có hy vọng.
Hoắc Không Hiệp đột nhiên cảm thấy cuộc sống vốn như tro tàn nay lại cháy bùng lên, cũng có chút hy vọng.
Mẹ cậu mất sớm, chỉ có cậu và ba nương tựa lẫn nhaụ Năm thứ hai đại học, ba đột nhiên bị suy thận mãn tính, chỉ có thể duy trì sự sống bằng cách chạy thận nhân tạo.
Chi phí y tế dường như là một cái hố không đáy, nuốt chửng tất cả mọi thứ của một gia đình vốn không giàu có.
Sau khi làm thêm ba công việc, cậu vẫn không thể lấp đầy cái hố này.
Cậu đột nhiên nhớ ra ai đó đã từng nói rằng cậu có thể kiếm tiền bằng cách làm trai bao, cậu cũng không còn cách nào khác ngoài việc đến B1.
Cậu là một sinh viên đại học sạch sẽ, ưa nhìn, có lẽ còn có chút may mắn.
Cậu không được giao cho khu vực bình dân, mà đi thẳng đến khu vực VIP trên tầng năm.
Người quản lý nói rằng tiền kiếm được nhiều hơn, người cũng khó tiếp hơn.
Cậu ghét những phụ nữ coi đàn ông là trò chơi, càng ghét vận mệnh trêu đùa của chính mình.
Nhưng cậu đã gặp Diêu Dao.
Cho đến bây giờ, cậu không ghét cô chút nào.
Nghĩ đến Diêu Dao, Hoắc Không Hiệp thu lại ánh mắt xa xăm, quay về phòng ngủ chính.
Cậu muốn thay tấm ga trải giường và giặt chúng.
Sau khi dọn dẹp phòng ngủ, cậu đi vào bếp, nấu một ít cháo gà với các nguyên liệu còn lại trong tủ lạnh.
Lúc này cậu mới cảm thán cuộc sống xa hoa của cô.
Từ nội thất, thiết bị, đến xoong chảo, tất cả các loại, các chức năng đều có sẵn.
Hoắc Không Hiệp cảm thấy Diêu Dao không giống một người thường xuyên ở nhà, nhưng cuộc sống của cô quả thực không tệ.
Thái độ nghiêm túc với cuộc sống của cô, làm cậu cảm thấy thật hâm mộ.
Diêu Dao bị đánh thức bởi hương thơm, cô ngửi thấy mùi cơm, dần dần tỉnh táo, cô mới nhận ra đây không phải là cô đang nằm mơ.
Diêu Dao nằm trên giường, hồi tưởng kỹ lưỡng về những gì đã xảy ra hôm qua, cô đến B1, gặp một cậu bé và mang về nhà.
Sau đó Hoắc Không Hiệp đã làm cô đến ngất đi.
Diêu Dao chưa bao giờ bị ngất như vậy.
Đây thực sự là lần đầu tiên, Diêu Dao cũng không tức giận.
Ngoại trừ phần thân dưới bị nong rộng một chút, ngược lại cô cảm giác được một loại thư giãn và hạnh phúc, cơ thể sạch sẽ lại sảng khoái.
Có vẻ như cậu ta đã giúp cô lau dọn.
Diêu Dao đoán rằng Hoắc Không Hiệp vẫn chưa rời đi.
Cô trần truồng đứng dậy, đi đến phòng thay đồ tìm một chiếc váy ngủ mặc vào, chỉ rửa mặt qua loa rồi đi xuống phòng ăn.
Hoắc Không Hiệp quả nhiên vẫn chưa rời đi, cậu đang ngồi bên một cái bàn trong phòng ăn đọc sách, Diêu Dao đưa mắt nhìn, là cuốn "Thiết kế và phân tích cấu trúc vật liệu hỗn hợp máy bay" do Christos Casabogro biên soạn, cuốn sách này vốn được đặt trong tủ sách phòng khách của cô.
Không Hiệp đọc rất cẩn thận, thỉnh thoảng còn ghi chú, thậm chí không


⬅ Trước Tiếp ➡