Nam Sinh Táo Bạo
Chương 5
⬅ Trước Tiếp ➡

nước chanh, hỏi cậụ "Không, nhưng nếu chị bảo uống thì tôi sẽ uống." Hoắc Không Hiệp ngồi cạnh Diêu Dao.
Diêu Dao bị cậu chọc cười, dựa vào ghế sofa, bắt chéo chân, chiếc váy mềm mại từ bắp chân trượt xuống đùi, vừa lúc Hoắc Không HIệp nhìn tới, cậu xấu hổ, lại không biết nên nhìn vào đâu, chỉ có thể trơ mắt tiếp nhận cảnh tượng vừa rồi.
Diêu Dao đưa tay xoay cằm Hoắc Không Hiệp để cậu nhìn cô.
"Xấu hổ sao?" Diêu Dao cầm ly uống một hơi cạn sạch, một vài giọt trong suốt chảy xuống khóe môi, lăn trên cổ và rơi xuống xương quai xanh mỏng manh của cô, cuối cùng trượt xuống giữa rãnh ngực.
Hoắc Không Hiệp thậm chí không biết nên nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn khuôn mặt thanh tú của cô, chính cậu cũng không nhận ra, cậu vừa nuốt một ngụm nước bọt.
Diêu Dao đã sớm ẩm ướt.
Có lẽ chính Hoắc Không Hiệp cũng không biết, cậu đơn thuần, lại sạch sẽ như vậy khi làm điều gì cũng đều mang theo hấp dẫn.
Diêu Dao nhìn thấy hầu kết cậu đang chuyển động lên xuống, không hề nghĩ ngợi, cô liền trực tiếp hôn đôi môi cậụ Trong lúc Hoắc Không Hiệp còn ngơ ngác, hàm răng đã nhanh chóng bị cạy mở, chiếc lưỡi mềm mại của cô tự do tự tại trêu đùa trong miệng cậu, lại nghịch ngợm mút đầu lưỡi cậu một chút, toàn bộ cơ thể cậu run rẩy như gặp phải một cú sốc điện.
Sau khi định thần lại, cậu cũng học theo, trêu chọc đầu lưỡi cô, Diêu Dao hứng thú nắm lấy tay cậu, phủ trước ngực mình.
Hoắc Không Hiệp không hổ là một học trò có thiên phú, học một biết mười.
Bàn tay vuốt ve nơi mềm mại kia của cô.
Đây là lần đầu tiên cậu hôn môi, cũng là lần đầu tiên chạm vào ngực phụ nữ, cảm giác thật mềm mại.
Diêu Dao quả thật rất ngọt ngào, miệng cô còn vương theo hương nước chanh, cậu dường như thưởng thức chưa đủ, khí lực trong tay ngày càng lớn, bàn tay cách lớp vải mỏng manh nắm lấy hai khối anh đào không ngừng xoa nắn, nhào nặn, cảm nhận chúng lớn dần lên.
"Ừm..." Diêu Dao không nghĩ cậu có thể học nhanh như vậy, nếu cứ tiếp tục như vậy có thể sẽ đạt cao trào, vì thế Diêu Dao nhanh chóng đẩy cậu ra.
Hoắc Không Hiệp bị đẩy ra khi vẫn đắm chìm trong khoái cảm Diêu Dao mang đến, thời điểm rời khỏi, khóe miệng còn vương chỉ bạc, thật ái muội.
Diêu Dao nhìn thấy túp lều che giữa hai chân cậu, thuận tay sờ soạng một chút, cô chưa từng thấy qua kích thước lớn như vậy.
Hai chân Diêu Dao bị kẹp đến mức cứng đơ như vậy, nóng như vậy, cảm thấy độ dính giữa hai chân ngày càng nhiều, cô cũng không dám nghĩ đến chuyện ham muốn nữa.
Diêu Dao dựa vào lòng Hoắc Không Hiệp, cầm lấy tay cậu ngắm nghía một chút.
"Cậu không cần phải xấu hổ, đây là chuyện rất bình thường, có vài người nếu như cởi hết tại đây cũng là chuyện bình thường, nhưng chúng ta sẽ không." Diêu Dao ra hiệu cho cậu nhìn xung quanh, phát hiện những người đó có vẻ táo bạo hơn bọn họ, có một số người còn cho tay vào trong váy của đối phương, mà những người phụ nữ ấy lại nép mình trong vòng tay của họ, sắc mặt ửng hồng.
Hoắc Không Hiệp ổn định lại tâm lý, cậu chưa bao giờ làm những việc này, lại còn là lần đầu tiên làm ở trước mặt rất nhiều người, thoáng chốc cảm thấy ngượng ngùng, cậu ôm lấy vai Diêu Dao và không dám lộn xộn nữa.
Người phụ nữ trong vòng tay thật mềm mại, lại


⬅ Trước Tiếp ➡