Đồng Niên Niên nhìn giờ, chín giờ, muộn nửa giờ so với hôm qua rồi.
Mới nhận chức chính thức một tháng, tăng ca tới nỗi ngay cả thời gian sấy tóc cô cũng sắp không còn.
Đồng Niên Niên xoa xoa sau gáy, mái tóc ngắn ngang tai bị cô xoa tới rối tung cô cũng chẳng buồn để ý. Đêm hôm, nhiều nhất là người đẹp lộng lẫy lóa mắt, chẳng có người nào nhìn tới người bị tăng ca hành hạ tới nỗi hôi đầu khổ mặt như cô.
Đi về phía cửa tàu điện ngầm, Đồng Niên Niên tiện đường mua một cái sandwich nguội, cô ủ rũ ăn từng miếng từng miếng một, nghĩ thầm, còn không ngon bằng trong nhà bán.
Xuống thang máy, vừa đúng lúc có một chuyến tàu tới, cô chạy tới, túi trên người bị văng ra phía sau lại nặng nề rơi xuống..
Đập vào mông cô.
Nơi công cộng, Đồng Niên Niên chịu đựng không xoa, chỉ thầm than thật xui xẻo. Tổng cộng có hai trạm, cô lười ngồi nên cầm tay vịn xem hình ảnh phản chiếu của mình trong kính.
Tốt nghiệp ba năm, mái tóc đen dài đã bị hành hạ trở thành tóc đuôi gà.
Đồng Niên Niên ngượng ngùng sửa sang lại tóc, tuy nói không ai xem nhưng rất ảnh hưởng tới bộ mặt thành phố.
Vuốt tóc xong thì dễ nhìn hơn nhiều, nhìn bản thân tới nỗi ngẩn người, suýt chút nữa Đồng Niên Niên bị quá trạm, chạy ra ngoài vào khoảnh khắc cuối cùng, cô thở phào một hơi, cảm khái mình vẫn chưa thích ứng với nhịp điệu cuộc sống tất bật của thành phố B.
Từ trạm tàu điện ngầm tới chỗ ở chỉ mất năm phút. Trong năm phút này, Đồng Niên Niên có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng, cũng có thể nhìn thấy những văn phòng thấp bé, nơi cô thuê là ở xen giữa hai nơi đó.
Dãy nhà dân cư đông đúc chen chúc nhau, khoảng cách giữa mỗi căn hộ để một chiếc xe cũng khó, tất cả tầng một đều là cửa hàng, ăn uống chơi bời, sử dụng tất cả những gì sẵn có.
Ban đêm khứu giác rất nhạy, Đồng Niên Niên đã đói tới mức bụng kêu ùng ục, cô cố gắng nhịn cơn đói, đi qua con đường tắt, chống lại hấp dẫn, thề sống chết không từ.
Bởi vì những thứ này ăn không lành mạnh.
Cuối cùng cũng nhìn thấy căn phòng quen thuộc, Đồng Niên Niên không khỏi bước nhanh hơn, vừa lục lọi chìa khóa trong túi vừa lên cầu thang, đèn cảm biến âm thanh hỏng rồi, cô dựa vào tường lần mò đường, chờ tới cửa nhà thì mồ hôi chảy đầy đầu rồi.
Hàng xóm ở đối diện lại quên đóng cửa.
Tiếng ư ư a a và tiếng cầu xin chui vào lỗ tai Đồng Niên Niên, cô cố tập quen nhưng không thể nghe nhiều, tìm thấy chìa khóa rồi cắm chuẩn vào ổ, xoay cổ tay, cửa mở ra, người chui vào, bên tai khôi phục yên tĩnh.
Nơi Đồng Niên Niên thuê có vị trí không tồi, cách công ty không xa, đi chỗ nào cũng tiện, chỉ là hoàn cảnh không tốt lắm.
Vàng thau lẫn lộn, loại người gì cũng có.
Hàng xóm của cô là gái nhảy, ngực lớn mông to, trang điểm đậm như con bướm hoa, sinh hoạt hỗn loạn bất thường, thường dẫn đàn ông trở về, làm việc còn không thích đóng cửa, có lẽ là có sở thích để cho người ta nghe trộm.