⬅ Trước Tiếp ➡

Tần Dương chửi ầm sau lưng “Cái đ o gì vậy, thật sự nghĩ rằng được Tống Dao chơi cùng là trở thành người có số má rồi sao, nếu không phải vì thấy cậu đáng thương thì con mẹ nó ai thèm để ý đến cậu chứ…”Kiều Lam làm lơ cậu ta, vội vã đi đến bên cạnh Đàm Mặc, nhặt sách vở ở dưới chân anh lên rồi ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt, cẩn thận hỏi “Cậu không sao chứ.”Hệt như không nhìn thấy, không nghe thấy, thiếu niên không hề có bất kỳ phản ứng nào.
Anh ngồi ở đó như một bức tượng điêu khắc.
Chiếc áo đồng phục nhem nhuốc còn vương vết máu, những ngón tay gầy gò xanh xao cầm bút viết gì đó không rõ, một quyển sách để trên bàn, anh ngồi im không nhúc nhích.Kiều Lam đứng lên rồi lại hơi ngồi xổm xuống một chút, nhìn thẳng vào Đàm Mặc “Rất xin lỗi.”Cây bút trong tay Đàm Mặc cuối cùng cũng khựng lại, anh ngẩng đầu lên, khẽ đến mức gần như không thể nhìn thấy.
Trong tích tắc, Kiều Lam chạm phải đôi mắt bị tóc mái hơi dài che khuất của anh.Nhưng cũng chỉ có thế mà thôi, anh lại cúi đầu, vẫn không hề nói gì cả.Kiều Lam không tiếp tục làm phiền anh nữa, đứng lên, rồi nhanh chóng nhìn lướt qua mặt bàn của Đàm Mặc.Không phải sách giáo khoa, phía trên chi chít chữ, xen lẫn một vài ký hiệu và công thức không thuộc về kiến thức cấp ba.Kiều Lam biết những công thức kia, đó là công thức tích phân bất định trong vi tích phân, quy tắc tích phân Newton – Leibniz.Trước khi xuyên sách, Kiều Lam vừa học đến chỗ này. .
Tần Dương vốn định sẽ cho Kiều Lam một bài học nhớ đời, nhưng không ngờ rằng Kiều Lam lúc nào cũng quen chiều lòng cậu ta hôm nay lại như thể uống nhầm thuốc vậy.Tần Dương không kiềm được tức giận, hùng hổ mắng Kiều Lam gần mười phút đồng hồ, cuối cùng còn buông lời đe dọa, con mẹ nó cậu đừng có hối hận, sau này đừng mong bọn tôi cho cậu chơi cùng Kiều Lam chẳng hề để lời đe dọa trẻ con đó vào mắt.
Cái kiểu uy h p tao bo xì mày này Kiều Lam đã từng gặp qua hồi tiểu học rồi.
Cô không muốn giống như Kiều Lam nguyên tác, hèn mọn lấy lòng người khác để đổi lấy cái thứ gọi là “bạn bè” kia, huống chi cô cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với đám người này hết.Nhất là Trần Diệu Dương.Nghĩ đến ánh mắt ghét bỏ không chút nào che giấu kia với mình của Trần Diệu Dương, Kiều Lam chẳng thể hiểu được đến cùng tại sao Kiều Lam trong sách lại thích cậu ta nữa, cô ấy thích tự ngược à.Kiều Lam thò tay vào cặp sách, mò được mấy cây kẹo m t Alpine 2 , cô bỗng có chút không nói nên lời. 2 Kẹo m t Alpine Thì ra Kiều Lam thật sự có mua kẹo.Kiều Lam thậm chí còn không hiểu được mạch não của cô gái kia.Thay vì tìm mọi cách để làm đám người kia vui vẻ, cô ấy dồn tâm tư vào việc học tập không phải tốt hơn sao, ít nhất thì điểm số mỗi lần kiểm tra cũng không thấp như vậy.
Nhà đã nghèo, không xinh đẹp, học hành còn không tốt, bảo sao lại bị người khác ghét bỏ.Muốn được người khác chấp nhận và quý mến thì phải có chỗ nào đó tỏa sáng chứ.Tự Tần Dương cảm thấy rằng Kiều Lam cố ý làm cậu ta mất mặt.
Cậu ta kêu một đám con trai con gái chơi chung với mình bất giác cô lập Kiều Lam.Cậu ta hài lòng nghe cả đám nói xấu Kiều Lam.
Bọn họ nói ngoại hình của cô còn không bằng một góc Tống Dao, ấy thế mà dám không biết xấu hổ đi thích Trần Diệu Dương, cũng không nhìn xem Trần Diệu Dương ghét cô như thế nào, chỉ có Tống Dao tốt bụng mới giúp cô thôi…Tần Dương khá hưng phấn.


⬅ Trước Tiếp ➡