Chương 9
Hết lần này đến lần khác, họ dùng những lời chế giễu ác độc nhất ở lứa tuổi này để k ch th ch một thiếu niên vốn đang ở bên bờ vực suy sụp.Có một đứa con gái gần đó đang hùng hồn kể về những gì mình biết.
Cô ta nói rằng thỉnh thoảng lại nhìn thấy Đàm Mặc cầm bút viết vẽ nguệch ngoạc như đứa trẻ lên ba, rồi còn nói có lần nhìn thấy Đàm Mặc ch n c miếng như một tên thiểu năng nữa.“VL, còn chảy cả nước miếng cơ à ”“ĐM cậu ta thật sự bị thiểu năng sao.”“Cậu nói xem, cha mẹ cậu ta đưa cậu ta đến đây nhằm mục đích gì chứ?”Trong lớp, đám học sinh cứ thế nói nói cười cười.
Đồ ngốc, tên điên, những từ ngữ đó cứ đập vào tai Kiều Lam hết lần này qua lần khác.
Cô không thể nín nhịn được nữa, nhìn về phía đứa con gái đang nói phét kia.“Nói đủ chưa?”Cô gái kia sững sờ trong chốc lát, rồi hét lên “Kiều Lam cậu có vấn đề à ”“Còn cậu tung tin bậy bạ thì không có vấn đề sao?”Khuôn mặt của nữ sinh tái đi, dời chủ đề, nói mỉa “Uổng công hôm nay tôi còn nói giúp cho cậu trước mặt Tần Dương, lòng tốt coi như bị bỏ phí rồi…”Đám học sinh xung quanh nhìn cô gái đó, rồi lại nhìn sang Kiều Lam, không biết đang suy nghĩ điều gì, họ dần dần tản ra.Khi sắp đến tiết tiếp theo, Đàm Mặc rốt cuộc cũng trở lại, bàn tay bị thương của anh đã được băng bó.
Kiều Lam quay đầu nhìn thoáng qua, cô liếc thấy bạn cùng bàn của mình giả vờ như vô tình kéo bàn xịch ra xa một chút.Đến buổi chiều, Kiều Lam cảm nhận được rõ ràng rằng mình đang bị cô lập.
Mấy nữ sinh trước đó còn chủ động nói chuyện với cô giờ đây đã hoàn toàn không để ý đến cô nữa.Kiều Lam chẳng cảm thấy gì cả.
Ngay cả tên những người này cô còn không nhớ, hơi sức đâu mà quan tâm mấy chuyện vớ vẩn này.Buổi chiều sau khi tan học, đám học sinh ùa ra khỏi phòng.
Kiều Lam cất đống bài tập mà hôm nay phải làm vào cặp sách, đang định ra khỏi lớp, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Đàm Mặc.Anh vẫn ngồi ở hàng cuối cùng, cúi đầu viết cái gì đó.
Đám bạn cùng lớp đi ngang qua nghển cổ liếc nhìn, chắc là đang cảm thấy anh đang viết linh ta linh tinh như đứa trẻ ba tuổi vậy.Kiều Lam lại ngồi xuống, mãi đến khi trong lớp chỉ còn lại lác đác vài học sinh, trên hành lang cũng chẳng còn tiếng ồn ào huyên náo nữa, lúc này Đàm Mặc mới động đậy.Anh lặng lẽ đẩy xe lăn ra khỏi lớp, đi qua hành lang, cuối cùng dừng lại ở lối đi dành cho người khuyết tật.Vết thương trên tay vẫn còn rất đau, những ngón tay bị kẹt vào bánh xe cũng vậy.
Con dốc thoải dành cho người khuyết tật ở ngay trước mắt, Đàm Mặc lẳng lặng siết chặt ngón tay, trầm mặc gần mười giây rồi mới đặt tay lên bánh xe lăn.Chiếc xe lăn vừa mới hơi di chuyển thì bị người khác kéo lại.
Có người nắm lấy chỗ tựa lưng của chiếc xe, từ từ đẩy xe xuống theo lối đi dành cho người khuyết tật.Đàm Mặc bỗng nhiên quay đầu, giọng nói hoảng sợ xen lẫn sự tức giận “Buông ra ”Người phía sau kia vẫn không buông ra, một mực đẩy xe lăn xuống chỗ bằng phẳng mới thôi, sau đó không nói thêm tiếng nào cả mà quay người rời đi.Hai tay Đàm Mặc bấu chặt vào chiếc xe lăn, nước da vốn xanh xao giờ đây lại càng thêm tái nhợt.
Anh trầm mặc ngồi trên xe, chăm chú nhìn chằm chằm bóng lưng của người lúc nãy.Anh nhớ rõ người này.Cách đó không lâu, cô đứng trước mặt anh, hỏi anh có sao không.Còn có thêm một câu, xin lỗi..