⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ của Cố Niệm Sâm cũng không có ảnh chụp của anh, cô ta chỉ đánh giá khuôn mặt mình trong gương, rồi phỏng đoán hẳn là ba ruột của mình cũng có khuôn mặt không tầm thường, nếu không cũng không sinh ra được một người xuất sắc như cô ta, cũng sẽ không làm mẹ cô ta si tình gần 20 năm, làm cách nào cũng không thể quên đi, cho dù từ đó anh không hề gặp mặt bà ta, cũng phái trợ lý khuyên bà ta đi phá thai, nhưng bà ta vẫn khăng khăng không hối hận.
Ngôn Lý Sâm còn chưa xuống dưới, nhưng cô ta đã gặp được con gái của anh trước, cô ta không thể xác định, đây là chị gái hay là em gái trong hai chị em sinh đôi kia.
Đây không phải là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, vào cuộc tụ hội một tuần trước, cô ta bị trợ lý chở đi tham gia, mục đích là để nhìn thấy ba ruột của cô ta, nhưng anh lại không hề xuất hiện.
Trợ lý thấp giọng giới thiệu với cô ta, cô ta nhìn thấy đôi chị em song sinh khí chất khác biệt, cùng cha khác mẹ của mình.
Hai bên cũng không nói chuyện với nhau, giữa hai chị em, có một người nhìn cô ta, ánh mắt ẩn chứa sự căm thù không thể xem nhẹ, một người khác thì trước sau lại không hề đặt mắt lên người cô ta.
Cô ta cảm thấy, hiện tại trở về, chính là cô gái có vẻ mặt lạnh nhạt, tự cao tự đại kia.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nói đến tuổi tác thì cô ta còn nhỏ hơn bọn họ ấy tháng, phải gọi bọn họ là chị gái, nếu bọn họ bằng lòng thừa nhận cô ta.
Cô gái từ ngoài cửa đi vào, khi nhìn thấy cô ta, khuôn mặt trầm tĩnh xinh đẹp hơn ngẩn ra, ngay sau đó thì rời mắt đi, nện bước nhẹ nhàng, chậm rãi, tuyệt đẹp, mỗi một bước đi đều như một pho tượng được tỉ mỉ điêu khắc, tinh xảo đến mức không giống người thật.
Cô đi lên thang lầu, hoàn toàn làm lơ người đang ngồi ở sofa.
Cố Niệm Sâm cảm thấy mình như một vị khách lạ, hẳn là nên mở miệng chào hỏi chủ nhà, kể cả đối phương không thèm nhìn cô ta, thì cũng tốt hơn tình huống xấu hổ như vậy.
Cũng may, trên cầu thang có tiếng bước chân đi xuống, làm giảm bớt tình trạng lúng túng của cô ta, nghe ra được là bước chân của một người đàn ông trưởng thành, thong thả, ổn trọng.
"Sao bây giờ mới trở về?" Giọng nói người đàn ông ưu nhã, giàu từ tính, dễ nghe và êm tai, mang lại cảm giác lười biếng, gợi cảm, bất cần.
Giọng điệu của anh, giống như một người ba bình thường, hỏi han con gái về nhà muộn. Tuy rằng hiện tại cũng không muộn, mới hơn 7 giờ, chỉ là khi bị anh nói ra, có cảm giác sâu xa lạ thường, mông lung không rõ.
Cố Niệm Sâm nghĩ thầm, nghe thấy giọng nói của anh, làm người ta cảm thấy rất mơ màng, thảo nào mẹ lại si mê anh nhiều năm như vậy, dù không có cơ hội tiếp xúc với anh, chỉ dựa vào hồi ức cũng có thể sống sót.
Cô gái kia vâng một tiếng, giọng nói có chút trầm thấp dịu dàng.
"Còn chưa đỡ sao?"
Cố Niệm Sâm không nghe thấy cô gái kia đáp lại, sau đó hai tiếng bước chân giao nhau, đi theo hai hướng khác nhau.

⬅ Trước Tiếp ➡