⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe tình huống khó xử của người trong lòng, Trần Bảo Quốc càng sốt ruột “thanh niên tri thức Từ khó khăn như vậy, chúng ta làm sao giúp cô ấy giờ?”
Dỗ tốt Dương Dương, Trần Ái Ân hai mắt sáng rực nói “Anh đừng sốt ruột, em đã nghỉ ra cách cả rồi.”
“Cách gì?”
“Em định chút nữa sẽ đi tìm đội trưởng nói chuyện, về sau em một mình chăm sóc Dương Dương là đủ rồi. Dương Dương có em giữ, Lệ Anh liền có nhiều thời gian cùng mọi người trong thôn ở chung rồi. Tiếp xúc nhiều, mọi người tự nhiên sẽ biết Lệ Anh là cô gái yêu lao động cỡ nào. Hơn nữa, chờ Lệ Anh thường xuyên ở cùng với mọi người trong thôn, nói không chừng sẽ thấy đội sản xuất của chúng ta tốt mà ở nơi này tìm đối tượng ấy chứ.”
“Có… Có thể ư?” Trần Bảo Quốc mặt đỏ lên, nói chuyện càng thêm lắp bắp.
Thanh niên tri thức Từ thực sự có thể lưu lại, tại đây tìm người kết hôn sinh con sao?
Nếu thật như vậy, có phải hắn cũng có cơ hội hay không?
“Nhưng mà, đang việc chăm sóc Dương Dương lại chuyển qua cùng mọi người xuống ruộng phơi nắng, thanh niên tri thức Từ có phải rất vất vả không?” Tưởng tượng làn da trắng như tuyết của người trong lòng lại bị phơi thành đen thui như mình, Trần Bảo Quốc vừa thấy tiếc lại vừa thấy hình ảnh ấy quái quái.
Trần Ái Ân nghiêm mặt “Anh, anh nói gì vậy? Quảng đại nhân dân quần chúng, ai không vất vả? Thanh niên trí thức xuống nông thôn không phải là để cùng chúng ta gian khổ phấn đấu, chẳng lẽ là tới hưởng phúc. Ba mẹ làm việc như vậy có vất vả không, anh làm việc như vậy, có vất vả không? Làm sao mà đến phiên Lệ Anh thì anh lại lo lắng? Anh muốn để Lệ Anh thành nhà tư bảnngồi không hưởng sức lao động của mọi người à?
“Không không không.” Trần Bảo Quốc sợ đến mức mặt biến sắc, Em gái à, mày đừng có nói bậy, anh mày không phải có ý đó. Nếu mà để hồng tiểu binn nghe được thì anh mày và thanh niên tri thức Từ đều phiền phức to đấy.”
Vẫn còn đang giai đoạn giai cấp vô sản ầm ĩ đấu tranh đó. Cái từ tư bản chủ nghĩa này ấy hả, thực sự không dám nhắc, không dám nghĩ, không dám làm.
“Vậy anh còn dám nói?” Trần Ái Ân tiếp tục tẩy não Trần Bảo Quốc, “Anh, em biết Lệ Anh lớn lên đẹp, có rất nhiều người thích cô ấy đấy. Nhưng anh có hay không nghĩ tới, Lệ Anh nếu thật sự muốn gả vào đội sản xuất của chúng ta, cô ấy sẽ chọn người như thế nào?”
“Người như thế nào?”
“Đương nhiên là người có cùng lập trường cách mạng với cổ rồi, sẽ là người không kéo chân sau của cô ấy. Lệ Anh có thể tự nguyện xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, đã nói lên cô ấy không sợ khổ không sợ mệt, nguyện ý đổ mồ hôi, đổ máu, hy sinh tinh thần. Lệ Anh có tư tưởng tiến bộ, đừng nói là trở thành đối tượng của cô ấy, chỉ là bạn thôi, chúng ta cũng nên ủng hộ cô ấy rồi. Anh thấy có lý không?”
“Đúng ” Trần Bảo Quốc gật đầụ
“Anh, anh thử nghĩ ngược lại xem. Nếu có ai ngăn cản Lệ Anh làm giai cấp vô sản nỗ lực lao động, còn cho rằng cô ấy tuyên dương chủ nghĩa tư bản hưởng lạc, Lệ Anh có thể cùng người như vậy đến với nhau sao? Người như vậy, là kẻ địch của giai cấp vô sản chúng ta Anh nói, Lệ Anh có thể tìm người như vậy làm đối tượng không?”
“Không thể ”
Trần Bảo Quốc vỗ đùi, đúng vậy, sao trước kia hắn lại không nghĩ tới nhỉ.
Giống người có tư tưởng tiến bộ như thanh niên tri thức Từ, chắc chắn sẽ cực kỳ vui vẻ mà tham gia lao động nông nghiệp tập thể. Hiện tại là tháng 5 nữa chứ, chỉ còn hơn một tháng thôi, nên trồng vội gặt vội.
⬅ Trước Tiếp ➡