Nhưng xét thấy hiện tại mình chỉ là một cô gái nông thôn bình thường, sao có thể biết hướng đi của những tin tức cơ mật chưa được công bố chứ. Trần Ái Ân nhếch miệng, một chữ cũng không nói.
Trần Ái Ân nguyên bản không phải người của niên đại này, đối này mười năm lịch sử hiểu biết cũng không nhiều lắm.
Bởi vì cô đã xem qua tiểu thuyết nên mới biết sơ một vài điểm. Hơn nữa, tiểu thuyết có khả năng tồn tại BUG, Trần Ái Ân hoàn toàn là ôm đá qua sông. Lá gan phật phùng lúc to lúc nhỏ, cứ như là làm ảo thuật. Nguyên nhân có thể là, cô còn chưa chân chính dung nhập vào bối cảnh thời đại lịch sử này.
Ba Trần mẹ Trần hai mặt nhìn nhau, chuyện này bọn họ đúng là không rõ lắm. Bọn họ chỉ là dân đen bình thường, chủ tịch nói thế nào, bọn họ liền cứ như thế mà làm, chỉ mong bình anh sinh sống. Ai mà được biết sau này có được như Kiến Quốc nói không, lắm khi thời thế lại càng không yên ổn ấy chứ.
Cơ mà, Lâm Kiến Quốc tốt xấu cũng là người bên quân đội, anh nói chắc không sai đâu?
Mẹ Trần đứng lên “Cũng không còn sớm, Kiến Quốc à, tối hôm nay con cùng Bảo Quốc chắp vá một bữa đi.”
Trần Bảo Quốc không tình nguyện, vẻ mặt khó chịụ Nhưng trong nhà cũng không có phòng trống, hắn nếu không đáp ứng, vậy Lâm Kiến Quốc không lẽ phải cùng ba Trần mẹ Trần chen chúc. Trừ ba Trần mẹ Trần, cũng chỉ dư lại phòng Trần Ái Ân. Mà để Lâm Kiến Quốc ngủ phòng Trần Ái Ân, Trần Bảo Quốc càng không đồng ý.
Nghĩ tới nghĩ lui, Trần Bảo Quốc không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể dẫn Lâm Kiến Quốc đến phòng mình.
Về đến phòng, khi chỉ còn lại hai người, Trần Bảo Quốc mới nói với Lâm Kiến Quốc “Nếu em gái nhà tôi đã kêu anh một tiếng anh rể, anh cũng chỉ được xem nó là em vợ thôi đấy. Đừng có mơ tưởng chuyện khác.”
Lâm Kiến Quốc cười “Yên tâm đi, nếu cả nhà đã không có ý kia, vì Ái Trạch, anh sẽ xem Ái Ân như là em ruột mà đối đãi.”
“Biết là tốt ” Đã cướp chị gái hắn rồi, giờ đừng mơ mà đoạt luôn em gái độc nhất của hắn nữa
Bên kia, Trần Ái Ân ôm Dương Dương ngủ “Xem ra ba con không định đem con mang đi, nói như vậy, giờ con lại tiếp tục theo dì nhỏ sống qua ngày ha.”
Dương Dương bị đùa giỡn sờ soạng mà không hề có cảm giác, bẹp bẹp một chút cái miệng nhỏ mà rúc vào trong ngực Trần Ái Ân, ngủ say sưa như con heo nhỏ.
Sáng sớm hôm sau, Trần Ái Ân bị mẹ Trần vỗ dậy.
Trần Ái Ân vừa mặc quần áo, vừa hâm mộ mà liếc nhìn Dương Dương còn đang ngủ say mà không bị ai gọi dậy “Mẹ, sớm như vậy gọi con dậy làm gì? Dương Dương còn ngủ, một lát nữa mới tỉnh.”
Sauk hi xuyên tới, phần lớn thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Trần Ái Ân đêì xoay quanh Dương Dương. Cháo để ăn hôm sau, Trần Ái Ân thường sẽ trước một đêm dùng lửa than chậm rãi hầm mềm.
Bởi vậy, mẹ Trần buổi sáng có thể ngủ nhiều hơn một chút. Nhà có ba người là lao động chủ lực, buổi sáng chỉ cần rửa mặt cơm nước xong là có thể trực tiếp ra ruộng làm việc, tiết kiệm được không ít thời gian. Đương nhiên, biện pháp này là sau khi Trần Ái Ân xuyên tới mới nghĩ ra.
Nhìn thấy mẹ Trần lao động một ngày mà không ngủ được bao lâu, phải dậy sớm hầm cháo, Trần Ái Ân tỏ vẻ, là con gái bà, cô phải thể hiện lòng hiếu thảo chứ. Có cách làm này, mẹ Trần không cần dậy sớm. Sau khi tỉnh giấc, chỉ cần lấy thêm rau ngâm là trực tiếp dọn cơm sáng được rồi. Trần Ái Ân vẫn nhất trí giữ nguyên lịch làm việc và nghỉ ngơi theo Dương Dương, không cần dậy quá sớm.
Hôm nay lại bị mẹ Trần đánh thức, Trần Ái Ân mờ mịt, dậy giờ này làm gì?