⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi là nói, cậu cảm thấy Dương Dương thật sự là con trai của anh Kiến Quốc sao? Ái Ân, cậu đừng trách tôi nhiều chuyện. Cậu là bạn tốt của tôi, cậu lại xem chị Ái Trạch như chị ruột. Cho nên tôi mới quan tâm đến thân thế của Dương Dương như vậy.”
Từ Lệ Anh kéo tay Trần Ái Ân nói.
Trần Ái Ân ngồi trên giường đất, một tay ôm Dương Dương đang ngủ, một tay xoa huyệt Thái dương của mình. Nguyên chủ ngu ngốc rời đi, khiến cô tới thế vào, làm cô phải ứng phó nữ chủ này.
Chuyện này, nguyên chủ thật là làm không ổn chút nào.
Không phải nói cùng vị quân tẩu cùng Lâm Kiến Quốc trở về ném hai “quả bom” sao, một cái là di ngôn của Trần Ái Trạch, một cái khác thì lại có liên quan đến thân thế của Dương Dương.
Thân thế của Dương Dương hình như có vấn đề, hình như thằng bé không phải con của Lâm Kiến Quốc, hơn nữa Trần Ái Trạch cũng là vì Dương Dương nên mới chết.
Nguyên chủ nghe xong việc này thì chịu đả kích không nhỏ, nghẹn ở trong lòng lâu rồi, lại khó có được vị bạn tốt Từ Lệ Anh này, liền đem chuyện này nói cho Từ Lệ Anh, để Từ Lệ Anh giúp chính mình phân tích xem Dương Dương rốt cuộc là con ai, chị Ái Trạch của cô thế nào mà chết
Có thể nói, bi kịch của nguyên chủ và Trần gia là từ lúc này mà ấp ủ manh nha.
Cũng may Trần Ái Ân không phải nguyên chủ, sẽ không vì chuyện Dương Dương là con ai hay nguyên nhân cái chết của Trần Ái Trạch là gì mà rối rắm giống như nguyên chủ.
“Lệ Anh, về sau cậu đừng lại nói những lời này nữa. Dương Dương hiện tại còn nhỏ, nghe không hiểụ Nhưng đến khi nó lớn lên hiểu chuyện, không phải sẽ làm nó tổn thương sao. Lâm Kiến… Anh Kiến Quốc đối xử với Dương Dương tốt như thế, nói Dương Dương không phải con ruột của anh ấy, ai mà tin. Chúng ta ngồi trong phòng cũng có thể kiếm công điểm, tất cả đều dựa vào anh Kiến Quốc cả đấy.”
Từ Lệ Anh không nghĩ tới Trần Ái Ân sẽ phản ứng như vậy “Ái Ân, cậu nói đúng. Về sau chúng ta không nên nói đề tài này nữa. Mấy hôm trước cậu bị ốm, tôi không tới thăm được, cậu sẽ không trách tôi chứ?”
“Không đâụ”
Nếu để cô trong lúc đang bệnh biết chính mình xuyên đến một quyển tiểu thuyết còn chưa đủ, lại còn trở thành một nữ phụ chuyên tìm đường chết, cô sẽ bị tức chết đó
“Vậy là tốt rồi.” Từ Lệ Anh cười thật tươi nói “Ái Ân, nếu anh Kiến Quốc coi trọng Dương Dương như vậy, chúng ta nhất định phải chăm sóc Dương Dương thật tốt. Dương Dương từ nhỏ đã không có mẹ, lại có thể nó không phải… Chỉ cần anh Kiến Quốc coi trọng, chúng ta phải đối tốt với Dương Dương. Cũng không biết đối tượng kết hôn sau này của anh Kiến Quốc sẽ nghĩ thế nào về Dương Dương.”
“…”
Tới rồi, nguyên chủ sẽ hiểu sai, sẽ xem đứa nhỏ Dương Dương không vừa mắt, chính là bắt đầu từ khi Từ Lệ Anh nói những lời này.
Trần Ái Ân vỗ vỗ mông nhỏ của Dương Dương, nói “Nếu gả cho anh Kiến Quốc, làm vợ của anh Kiến Quốc thì đương nhiên phải giúp anh ấy chăm sóc Dương Dương rồi, cô ấy có thể đối đãi với Dương Dương thế nào được chứ?
Từ Lệ Anh cười cười “Ái Ân, cậu thật ngây thơ. Hiện tại nuôi con nào có dễ dàng như vậy. Chính mình còn ăn không đủ no, còn phải chia một ngụm cho đứa nhỏ mà người đàn bà khác sinh cho chồng mình. Loại chuyện như vậy, không phải người phụ nữ nào cũng làm được.”
Sờ sờ bắp chân tròn lẵn của Dương Dương, Từ Lệ Anh nói tiếp “Dương Dương ăn nhiều một ngụm, tức là đứa nhỏ khác ăn ít hơn một ngụm. Con của ai thì người đó xót, ai tình nguyện để con ruột mình ăn ít đi một ngụm, tiện nghi cho đứa con của người phụ nữ khác chứ. Dương Dương là đứa nhỏ đáng thương, chỉ sợ ngày sau phải trôi qua không tốt.”
⬅ Trước Tiếp ➡