Cô biết cuối thập niên 70 này vật tư đều thiếu thốn, lại còn trong thời kỳ mười năm chuyển giao chế đó mẫn cảm, chính mình không nên quá chú ý tiểu tiết.
Nhưng vấn đề là Trần Bảo Quốc mới từ ngoài ruộng về, trên mặt, trên cổ và cánh tay đều bám từng đường từng đường mồ hôi và bùn đất trộng lẫn.
Ngồi ăn cùng bàn với người như vậy, Trần Ái Ân dù không có thói ở sạch cũng chịu không nổi.
Trong lúc Trần Bảo Quốc còn dây dưa, ba Trần và mẹ Trần sớm đã dùng nước giếng con gái chuẩn bị rửa xong mặt mũi tay chân.
Lúc đầu ba Trần và mẹ Trần cũng ngại phiền phức, nhưng con gái bảo bối vẫn kiên trì yêu cầu, hai người cũng liền theo vậy mà làm.
Lại nói, nước mới được kéo từ giếng lên mát rượi, vào giữa trưa mặt trời chói chang rửa ráy một cái, cả người đều thoải mái.
Ba Trần sảng khoái ngồi xuống bảo Trần Bảo Quốc “Em gái mày vất vả ra giếng đầu thôn gánh nước cho mày rửa mặt rửa tay, mày còn không cảm kích? Thiếu đánh hả?”
Mẹ Trần cũng cạn lời với thằng con “Đã biết rõ là không rửa thì em gái mày không cho ăn, vì sao lần nào mày cũng phải một hai dây dưa đến khi em nó bực mình mới thôi hả?”
Trần Bảo Quốc trợn trắng mắt “Nhà người khác trọng nam khinh nữ, nhà ta thì ngược lại, trọng nữ khinh nam.”
Trần mẹ không nhẹ không nặng đánh Trần Bảo Quốc một cái, hiện tại không tranh thủ đối tốt với con gái một chút, chờ con nó gả chồng, bọn họ có muốn thương con gái cũng không có cách.
Huống chi, bọn nó đối tốt với con gái cũng là hy vọng sau này nó lấy được tấm chồng tốt còn có thể quay lại chiếu cố chút cho ông anh Bảo quốc này.
Xác định Trần Ái Ân hai ngày nay tính tình bỗng trở nên cứng rắn, muốn lười biếng cũng không được, Trần Bảo Quốc chỉ có thể thành thành thật thật mà đi rửa ráy.
Trần Bảo Quốc ra trước dùng nước giếng rửa ráy xong, sảng khoải mà thở một hơi “Giờ thì ăn được rồi chứ?”
Trần Ái Ân đưa một chén cơm độn khoai lang tràn đầy vào tay Trần Bảo Quốc. Hắn cũng không nói hai lời, vùi đầu ăn ngấu nghiến, nhìn khí thế như muốn nuốt luôn cái chén vào bụng.
Ăn xong, Trần Bảo Quốc sờ sờ bụng nói “Mẹ, mẹ nói xem đều là cải trắng, vì sao nó nấu lại ngon hơn mẹ nấu vậy nhỉ?”
Mẹ lúc nào cũng nấu đến khô khốc, làm hắn thường xuyên hoài nghi mình là trâu đang ăn cỏ.
Nhưng nhìn em gái hắn nấu đi, tươi ngon mọng nước, lại có có chút ngọt ngọt nữa.
Hắn không rõ lắm nhưng chính là ăn rất ngon.
Ba Trần tuy rằng không mở miệng, nhưng cũng làm vẻ mặt đồng tình.
Mẹ Trần vừa tức vừa cười “Không ăn được hả, còn không phải đem mày nuôi đến lớn tướng như vậy. Chờ sau này em gái mày gả chồng, chê đồ ăn mẹ nấu thì xem mày ăn hay để bụng đói.”
Trần Bảo Quốc không dám giỡn tiếp “Me, đừng nói vậy mà, em gái con không gả cho Lâm Kiến Quốc đâụ”
Em gái hiện tại chưa mai mốt, cũng chưa có đối tượng, mẹ nói chuyện kết hôn thì chỉ có thể là chuyện gả cho Lâm Kiến Quốc thôi.
Ba Trần mẹ Trần sửng sốt, nhìn về phía con trai mình “Mày có ý gì?”
Không phải đã nói rồi sao, tự dung giờ lại không muốn gả?
Tiếp đó, hai vợ chồng lại nhìn về phía Trần Ái Ân, chờ cô cho mình một đáp án. Có phải hay không con gái nhỏ thay đổi ý định, nói gì đó với con trai lớn.
Trần Ái Ân chỉ cười tủm tỉm mà không hé răng.
“Ý gì nữa, em con còn nhỏ, lại ko quen biết Lâm Kiến Quốc. Hai người bọn họ không hợp, chuyện này không nói nữa. Lỡ như bị người khác nghe được, hiểu lầm em gái con với Lâm Kiến Quốc có gì, em gái con sau này thế nào mà gả chồng được.”
“Không phải vậy…” Mẹ Trần hoang mang, “Thế rốt cuộc là làm sao, con gái à, con nói xem nào?”
Trần Ái Ân cười cười “Con đều nghe lời anh hai.”