Nữ sinh mặc áo khoác dài tiếp lời, đầy vẻ tò mò "Ngày đầu tiên khai giảng đã bị đưa lên bảng confession liên tục, một đám người cầu xin thông tin liên lạc. Cô ấy vừa xinh đẹp lại có dáng chuẩn, đáng tiếc tính tình khá lạnh lùng. Cả học kỳ trôi qua nhưng bên cạnh chẳng thấy bóng dáng nam sinh nào."
Cô gái mặc áo lông thú nói thêm "Cái này liên quan gì đến tính tình lạnh lùng?"
"Sao cơ?"
Áo lông thú nhướng mày, nói "Cậu nhìn xem cách người ta ăn mặc kìa, toàn thân không thấy logo nào rõ ràng, nhưng bộ đồ đó là từ sàn diễn của Miu Miụ Cái túi Kelly trên tay còn là da cá sấụ Tớ nghe bạn cùng phòng bên khoa Thời trang kể, đồng hồ và trang sức cô ấy đeo hàng ngày đều có giá cả triệu tệ. Trên người cô ấy viết rõ ràng năm chữ to ‘Bạn Không Với Tới Được "."
"Chưa kể đến vệ sĩ luôn theo bên cạnh, tên là Văn Nhã, nhưng người thì chẳng văn nhã chút nào. Xuất thân từ trường Cảnh sát Vũ trang, từng phục vụ trong quân đội nhiều năm, lập công và được biểu dương không ít lần. Sau khi giải ngũ, cô ấy liên tiếp giành được quán quân hai mùa giải Đấu võ tổng hợp nữ. Cho nên đừng nhìn cô ấy xinh đẹp, có vệ sĩ như vậy đi theo, ai dám tới gần chứ?"
Cô gái mặc áo khoác dài tò mò hỏi "Mấy thứ đó cậu nghe được từ đâu vậy?"
Áo lông thú hạ giọng "Có file PDF, lát nữa gửi cho cậụ"
Nam sinh cũng hiếu kỳ hỏi "Vậy nhà cô chiêu này đã xuất sắc như vậy, muốn học nhạc thì sang Berkeley không phải là chuyện dễ dàng sao? Sao lại ở trường chúng ta?"
Áo lông thú đáp "Trong file PDF nói cô ấy có vấn đề về tâm lý, hình như rất sợ tiếp xúc cơ thể với người khác. Người nước ngoài đều nhiệt tình, hơi tí là ôm hôn, có lẽ gia đình không yên tâm để cô ấy sống ở đó."
Cô gái áo dài "chậc" một tiếng "Chả trách phải có vệ sĩ đi theo. Tiểu thư này rõ ràng không thuộc về nơi này, chắc không ai ở trường mình lọt vào mắt xanh của cô ấy."
"Chưa chắc đâụ"
Cô gái mặc áo lông thú lại nói "Nghe nói buổi biểu diễn hôm nay là Tống Tinh Chu đích thân chuẩn bị cho cô ấy, chỉ riêng việc lập ban nhạc đã mất không ít công sức. Tuy gia thế không bằng cô ấy, nhưng với nhan sắc và tài năng này, anh ấy thực sự hoàn hảo. Năm đó anh ấy vào trường nhờ đạt vị trí số một toàn quốc, chỉ riêng gương mặt thôi đã khiến hàng chục nghìn người hâm mộ. Biết đâu lại có cơ hội."
Cô gái áo dài cầm máy báo lấy đồ uống đang rung lên, vội xoay người "Thế thì chúng ta cũng đi xem thử đi. Hội trường biểu diễn khó kiếm chỗ lắm, đến muộn chỉ đứng được ở lối đi thôi."
Cuối kỳ đã đến, các kỳ thi lớn nhỏ của các chuyên ngành trong trường liên tục diễn ra. Khuôn viên trường vốn vắng vẻ bỗng chốc trở nên đông đúc, điều này khiến Văn Nhã bất giác nâng cao cảnh giác.
Thư Dao cảm nhận được, cười nhẹ bảo cô ấy thư giãn một chút, nhưng Văn Nhã lại nghiêm túc nói "Lần trước người giả vờ va vào cô đã làm hỏng chiếc áo khoác trị giá 160.000 tệ của cô, chiếc túi Kelly lông vũ bị đổ cà phê trúng, giờ vẫn còn đang sửa ở Paris. Người nọ cứ nói sẽ chịu trách nhiệm đền bù, nhưng báo giá rồi lại biến mất không dấu vết."