⬅ Trước Tiếp ➡
 
Mạnh Như Nhã không hổ là giám đốc bộ phận PR, người khó thu phục như vậy cũng thu phục được.
 
 

Muốn cảm ơn hãy cảm ơn Mộ Vy Vy
 
Buổi chiều ngày hôm sau, Phó Hàn Tranh cùng vợ chồng nhà Wilson đến dinh thự của Minh Tông Viễn làm khách.
 
Minh Tông Viễn được coi là vị thái sơn bắc đầu của giới mỹ thuật Trung Quốc, lại cũng là người mê tranh của họa sĩ Julien như ông bà Wilson nên đoàn người trò chuyện với nhau rất vui vẻ.
 
Không chỉ tặng cho vợ chồng Wilson một bức tranh của họa sĩ Julien, ông ta còn mời bọn họ ở lại nhà họ Minh uống trà chiều.
 
Bà Wilson khen không dứt miệng với món điểm tâm ngọt của nhà họ Minh, đến lúc đi cũng không quên mang một phần về khách sạn.
 
Mãi cho đến tối, trước khi lên xe, ông Wilson mới dùng tiếng Trung ngọng nghịu nói, “Anh Phó, hôm nay… thực sự đã mang đến cho chúng tôi quá nhiều kinh ngạc. Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.”
 
“Tôi rất mong đợi lần hợp tác này của chúng ta.” Phó Hàn Tranh cười khẽ.
 
“Còn nữa, điểm tâm hôm nay rất ngon, vợ tôi rất thích.” Ông Wilson nói, bắt tay với Phó Hàn Tranh.
 
“Hẹn gặp lại vào ngày mai.” Phó Hàn Tranh bắt tay với ông ta, nhìn bọn họ lên xe rời đi.
 
Phó Thời Khâm đau lòng nhìn trợ lý của ông Wilson cầm đi nửa còn lại của chiếc bánh kem, bánh kem là món yêu thích nhất của người cuồng đồ ngọt như anh ta.
 
Anh ta vốn định sau khi gặp gỡ xong sẽ cầm về để tự khao mình, kết quả lại bị bà Wilson cướp mất, khiến anh ta đau lòng muốn chết.
 
Mạnh Như Nhã nhìn vợ chồng ngài Wilson lên xe rời đi, cười nói, “Ông Wilson nói vậy có nghĩa là việc hợp tác thành công rồi?”
 
“Nếu không thành thì họ không thấy thẹn khi lấy tranh và đồ ăn về sao?” Phó Thời Khâm hừ nhẹ.
 
Người ta thường nói trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí, của biếu là của lo của cho là của nợ.
 
Bọn họ vừa lấy được bức tranh yêu thích, lại được thưởng thức một buổi trà chiều mỹ vị mà vẫn không đồng ý thì có nghe được không?
 
Phó Hàn Tranh liếc nhìn Mạnh Như Nhã, “Hôm nay cô sắp xếp rất tốt.”
 
Mạnh Như Nhã dịu dàng cười, “Việc bức tranh là bởi vì tôi mà ra, tôi chỉ lấy công chuộc tội mà thôi.”
 
“Hai ngày này cô khổ cực rồi, có thể nghỉ ngơi một thời gian.” Phó Hàn Tranh nói
 
Sắp tới là hội nghị hợp tác giữa hai bên, bộ phận PR không cần tham gia.
⬅ Trước Tiếp ➡