Chương 8
Khi được cô gọi tên hắn càng trở nên thú tính. Hắn kéo váy cô xuống rồi sờ vào bộ n g ư c to lớn của cô rồi đưa môi cắn lên nh ũ hoa của cô khiến nó đau rát. Tiếp đến là cánh tay của hắn đi đến chân cô rồi vén váy cô lên. Hắn đã chạm tới tư mật của cô rồi vui vẻ lên tiếng "Chưa gì nó đã ư ớ t vậy sao?" hắn chạm đến Quần l o t cô rồi vân vê nơi đó. Hắn không chịu được mà kéo quần cô xuống.
Lúc này cô mới nhận thức được và đẩy hắn ra rồi đứng dậy "A... Xin lỗi... em hơi mệt " hiện giờ cô thật sự rất muốn dừng lại nên đã lấy lí do để từ chối hành động ấy của hắn.
Nhưng trông hắn có vẻ rất lo lắng cho cô "Ta xin lỗi, ta... Không nên làm như vậy. Để ta gọi Laura lấy thuốc cho nàng". Bỗng cô cảm thấy hoảng loạn "Dạ không cần đâụ Em nằm chút sẽ khoẻ hơn thôi". Bỗng hắn đột nhiên đứng dậy bế cô trên tay, do thân hình to lớn nên bế cô lên không khiến hắn mệt mỏi chút nào mà khiến hắn cảm thấy như đang bế một con mèo nhỏ.
Trên đường trở về phòng cô, được hắn bế trên tay làm cho Via a trở nên rất xấu hổ và ngại ngùng.
Rồi anh ra lệnh Laura chuẩn bị súp nóng cho cô. Chỉ vì một câu nói mà khiến anh lo lắng không thôi.
Bà Laura hết sức bất ngờ về sự quan tâm của anh dành cho cô vì lần đầu tiên thấy anh trân quý một ai đó.
Sau khi thấy cô ăn xong rồi ngoan ngoãn nghe lời anh đi ngủ thì mới nhẹ nhàng rời đi.
Vậy là đến cảnh H chưa
============================================================
Via đã thức dậy vào buổi chiều của ngày hôm đó, hiện giờ cô đang rất có lỗi vì ở đây mà không làm bất cứ điều gì cả.
Bỗng cô quay sang thấy quyển sách lúc sáng Artiers đã đưa cho cô đang đặt trên bàn, điều đó cũng khiến cô đỏ mặt vì cảnh lúc sáng.
Cô xuống giường cầm cuốn sách lên, sờ lên những trang giấy của quyển sách.
Khi còn ở nhà, cô chưa bao giờ được cầm bất kì quyển sách nào hống chi là đọc nó.
Cô rất muốn xem bên trong nó viết những gì. Thì bỗng nhiên lại nhớ đến Artiers đã hứa đọc chúng cho cô. Cô bất ngờ muốn đến gặp ngài ấy vì hiện giờ cô rất thích ở bên ngài ấy và cô cảm thấy dường như hai người trở nên thật gần gũi, trong đôi mắt ấy thật cuốn hút khiến cô cảm thấy rất lưu luyến.
Cô xuống giường, khoác cho mình một chiếc áo mỏng bên ngoài vì bên trong cô đang mặc một chiếc áo ngủ rất mỏng, cổ khoét sâụ
Via e dè đi tìm Artiers, hiện giờ không biết ngài ấy ở đâụ Cô thất vọng cầm quyển sách ôm trước ngực, đứng trước một căn phòng.
Bỗng cô nghe thấy tiếng của ai đó đang thở rất khó khăn còn kêu tên cô. Cô hoảng sợ và lo lắng "Artiers ngài bị thương ở đâu saó nói rồi cô tự ý bước vào.
Mặt Via đỏ bừng thì thấy cảnh tượng, Artiers cầm bên dưới, động tác rất nhanh. Sau đó, đó bắ n ra một chất lỏng. Anh thấy Via thì gương mặt tối sầm lại. Nhưng hắn vẫn ung dung lau sạch chất lỏng của bên dưới "Ta đã bảo nàng không được đến đây cơ mà, sao nàng lại không nghe ta nói" hắn quát cô.