Hắn ôm cô vào lòng, phả hơi thở ấm áp vào tai cô, dịu dàng nói: "Miên Miên, anh cũng thích em, anh rất thích em. Vì thế một khi em quyết định muốn ở bên cạnh anh, vậy chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi, không bao giờ tách ra có được không?"
"Miên Miên, em không bao giờ được rời khỏi anh, được không?"
Tuy lúc đó trong lòng Tống Miên cảm thấy quái lạ nhưng cảm xúc vui sướng đã bao phủ nó, cô vui vẻ đồng ý với hắn, bọn họ chính thức ở bên nhau.
Sau kỳ nghỉ hè, hai người học cùng một trường cấp ba, lạ hơn nữa là còn được phân vào cùng một lớp. Lục Thanh Hoài là người đứng đầu, chắc chắn sẽ ở lớp chọn, còn với thành tích của Tống Miên thì chắc chắn sẽ không vào được, nhưng bây giờ cô không những vào mà còn học ở đó tận hai năm, còn ngồi cùng bàn với Lục Thanh Hoài hai năm, cũng trở thành số ít những người đứng bét lớp chọn.
Học kỳ hai của lớp 11 vừa bắt đầu, kỳ thi hàng tháng diễn ra như thường lệ.
Tống Miên nằm dài trên bàn nhìn bài thi Toán vừa được phát, điểm của cô rất tệ, không chỉ môn toán mà điểm môn khoa học tự nhiên nào của cô cũng không tốt, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhăn lại, khóe miệng kéo xuống.
Lục Thanh Hoài vừa về tới lớp, nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô, hắn cười nhạt xoa xoa đầu nhỏ của cô an ủi, ngồi xuống bên cạnh cô dịu dàng hỏi: "Miên Miên, sao lại không vui rồi?"
Tống Miên quay đầu lại nhìn hắn, đôi mắt ngấn nước.
Cô cắn môi, vô cùng tủi thân: "Chắc lần này kết quả thi của em lại đếm ngược rồi, thật sự quá mất mặt."
Lục Thanh Hoài tới gần cô, vén mớ tóc lòa xòa trên trán cô ra sau tai, dùng giọng nói cực kỳ dịu dàng an ủi cô: "Miên Miên không phải xấu hổ, lần này bài thi tiếng Anh của em đứng thứ hai trong lớp, vô cùng giỏi, anh đang định thưởng cho em này."
Hắn nhéo nhéo khuôn mặt mũm mĩm của Tống Miên, sau đó ghé đến gần tai cô rồi dừng lại một chút, thấp giọng nói: "Hơn nữa, còn có anh dạy bổ túc cho em, Miên Miên giỏi như vậy, nhất định sẽ từ từ tiến bộ thôi, chúng ta đừng lo lắng nữa, có được không?"
Tống Miên được hắn an ủi thì cũng cảm thấy tốt hơn nhưng lại bị hắn nói tới đỏ mặt. Nói cho hay thì là học bổ túc.. Kết quả học bổ túc kiểu gì mà lại bổ túc lên trên giường luôn. Tống Miên đỏ mặt vỗ hắn một cái, nhỏ giọng nói: "Anh chưa dạy thành công cho em lần nào đâu, còn nói nữa."
Lục Thanh Hoài nhướng mày cười nhẹ, hắn nhích lại gần cô một chút, thấp giọng nói: "Anh sẽ không ngừng cố gắng, tranh thủ bổ túc thành công!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cái đồ lưu manh thối tha!
Tống Miên tức giận cắn môi, đấm nhẹ hắn một cái, quay đầu không để ý tới hắn.
"Được rồi, được rồi, Miên Miên ngoan." Lục Thanh Hoài nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, đặt lên môi hôn một cái, cười nói: "Bé cưng, em cố gắng làm một nửa bài tập ở trường đi, về nhà anh sửa lại chỗ sai cho em rồi em làm tiếp có được không?"
"Không muốn!" Tống Miên nhăn mặt phản đối: "Bài tập nhiều lắm, ngày mai là thứ bảy, cần gì phải làm nhanh như vậy?"