⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Miên cắn bút nhìn hắn một lúc. Mặc dù chuyện này đã lặp đi lặp lại vô số lần nhưng cô vẫn phải cảm thán rằng A Nghiên thực sự rất giỏi, hắn không hề dừng lại mà chỉ nhìn đề rồi ghi chú liên tục vào bên cạnh, mà cô cũng chưa nghĩ tới những thứ đó thì hắn đã viết rồi, cô nhìn không hiểu, hắn sẽ tự giảng cho cô, gặp được A Nghiên là chuyện may mắn nhất đời này của cô.
Tống Miên lắc đầu, suy nghĩ càng ngày càng trôi xa, không thể nào! Cô phải học tập cho tốt để đến gần A Nghiên hơn mới được, tuy là cô học chậm nhưng cô có thời gian, huống chi còn có A Nghiên, cô sẽ cố gắng tiến bộ dần dần! Cô tự cổ vũ mình, bắt đầu nghiêm túc làm bài tập về nhà.
Cây bút trong tay Lục Thanh Hoài dừng lại, hơi nghiêng mặt sang. Tống Miên nghiêm túc làm bài, những câu cô viết ra mặc dù nhanh nhưng lại sai gần một nửa. Hắn cười tủm tỉm cũng không nhắc nhở, ngược lại thu ánh mắt lại, tiếp tục công việc trong tay.
Sau khi tan học, hai người cùng đi đến siêu thị.
Phần lớn sách vở của Tống Miên đều để ở trong cặp Lục Thanh Hoài, vậy nên cặp của cô cũng không nặng cho lắm.
Siêu thị cách trường bọn họ không xa, nên từ trước đến nay họ đều chọn cách đi bộ.
Tống Miên vô cùng vui vẻ, thậm chí đi đường cũng tung tăng nhảy chân sáo.
Lục Thanh Hoài mặc cô, tuy nhiên hắn vẫn nắm chặt lấy tay cô, không cho cô rời xa hắn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"A Nghiên, lần này chú Lục và dì Trần đi đâu thế?" Tống Miên hỏi.
"Vancouver." Lục Thanh Hoài nói.
Cha mẹ hắn đều là những kiến trúc sư giỏi, thường xuyên phải bay đến các nơi trên thế giới, hơn nữa mỗi lần đi là lại đi tận mấy tháng, vậy nên cả năm trời họ không ở nhà được mấy ngày.
Tống Miên "Ồ" một tiếng, yên tĩnh lại, trong mắt tràn đầy hâm mộ.
"Miên Miên muốn đi à?" Lục Thanh Hoài nắm lấy ngón tay cô, dịu dàng hỏi.
"Có chút chút."
"Chờ khi nào nghỉ hè anh dắt em đi nhé?"
Tống Miên động lòng, nhưng trong mắt lập tức hiện lên vẻ khó xử: "Ba mẹ em chắc sẽ không đồng ý đâu, hơn nữa nghỉ hè xong là chúng ta lên mười hai rồi, cũng chẳng nghỉ được lâu, chắc là không kịp đâu?"
Lục Thanh Hoài nhất thời không nói lời nào, những gì cần chuẩn bị đúng là rất nhiều: "Vậy chờ một chút, sau khi thi đại học xong thì chúng ta lại đi nhé? Đến chừng đó em muốn đi đâu, muốn đến nước nào thì chúng ta đi chơi hết một lượt, có được không?"
"Được." Tống Miên cười rộ lên, để lộ má lúm đồng tiền ngọt ngào, ngoan ngoãn dựa sát vào hắn, nói: "Bất kể là đi đến đâu, A Nghiên cũng phải ở bên cạnh em đó."
"Ừ." Lục Thanh Hoài cười, nắm chặt tay cô, cúi đầu hôn lên má lúm đồng tiền của cô một cái rồi mới tiếp tục đi về phía trước.
"A Nghiên!" Tống Miên đỏ bừng mặt, mắt cô trợn tròn mắt, xấu hổ buồn bực nói. "Trên đường còn có biết bao nhiêu người kìa."
"Ừ, Miên Miên da mặt mỏng (1), là do anh suy xét không chu toàn, là lỗi của anh." Lục Thanh Hoài cười nhạt nhận sai, thái độ vô cùng tốt đẹp.
Nhưng hắn chỉ tích cực nhận lỗi chứ kiên quyết không thay đổi.

⬅ Trước Tiếp ➡