"Ồ kìa, đôi tình nhân trẻ đi mở phòng rồi đấy."
Hai người tay trong tay ngọt ngào bước vào khách sạn, không để ý đến chiếc xe màu đen đậu lặng lẽ trong bóng tối bên ngoài.
Bầu trời âm u kéo theo mưa rền rĩ, một tia sét trắng xoẹt ngang trời, in rõ nét mặt lạnh lùng của người đàn ông ngồi trong xe.
Kỷ Nịnh đứng bên cạnh, mừng thầm trong lòng.
Không ngờ cái người trước giờ luôn xa lánh chuyện tình ái, lần đầu vừa để mắt đến một cô gái, đã phải tận mắt chứng kiến người ta vào khách sạn với bạn trai.
Đúng là, đáng đời
"Không sao đâu anh Hạc, thất bại là chuyện thường tình. Muốn khóc thì cứ khóc to lên, vai tôi cho anh tựa tạm, xong rồi thì chuyển khoản cho tôi 1 triệu 520 nghìn 131 đồng 40 xu là được."
Kỷ Nịnh tóc đỏ rực, ngồi dạng chân, tựa ngả ra sau ghế, ánh mắt ngang tàng.
Bỗng nhiên, ánh mắt Hạc Hành Chỉ quét tới, trầm giọng nói "Mẹ cô tới rồi."
"Cái gì mà mẹ tôi, anh m…"
Kỷ Nịnh còn chưa kịp phun ra câu chửi đã trố mắt đứng hình. Trước cổng khách sạn, một bóng người mặc váy trắng lao ra, mái tóc rối bời, dáng vẻ cuống cuồng vẫy xe.
Là một cô gái.
Trông cô có vẻ rất hoảng loạn, nhưng trong ánh mắt ấy lại ánh lên những tia sáng lấp lánh. Cuối cùng cô cũng bắt được một chiếc xe, vội vàng lên xe rời đi.
Kỷ Nịnh lúc này đã chẳng còn bận tâm người kia có phải con trai của Hạc Hành Chỉ hay không, hay Kinh Sơ có phải mẹ anh không. Cô ta sững sờ vỗ đùi đánh "bép" một cái, mắt đầy kinh ngạc "Anh lừa cô ấy ra kiểu gì vậy?"
"Tôi mới thấy trong túi gã đàn ông đó còn có cả bao sẵn rồi đấy. Tên đã lên dây, vậy mà miếng thịt lại chạy mất."
Hạc Hành Chỉ vừa mân mê chuỗi Phật châu trong tay, vừa nhìn chăm chăm về phía chiếc xe đang khuất bóng, khóe mày hơi nhướng lên "Cô đoán xem, bây giờ cô ấy sẽ đi đâu?"
"Tôi biết quái gì chứ."
"Về nhà tôi."
"Miếng thịt" sao có thể tự dưng chạy mất?
Chỉ là… đổi cái bát mà thôi.
Anh cong môi cười, ngón tay uể oải cởi khuy áo cổ, mỗi lần hô hấp phập phồng là cơ bắp dưới lớp áo lại căng lên từng đường gân rõ nét, yết hầu khẽ chuyển, mang theo giọng khàn đầy dụ hoặc.
Ánh đèn neon từ biển hiệu khách sạn hắt lên mặt anh, pha giữa đỏ và trắng, kéo dài nơi đáy mắt một vẻ chiếm hữu hoang dã và nguy hiểm.
Kỷ Nịnh tặc lưỡi hai tiếng, giơ tay đầu hàng "Anh đúng là đồ cầm thú chính hiệụ"
Hạc Hành Chỉ thu lại nụ cười, khẽ gập ngón tay. Tài xế lập tức xuống xe, cung kính mở cửa phía bên kia cho anh.
Mặt Kỷ Nịnh đen như đáy nồi "Ý gì đây? Tính vứt tôi lại à?"
Anh lạnh giọng "Xuống xe. Đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai."
Kỷ Nịnh nghiến răng ken két "Không thể cho tôi đi nhờ về một đoạn sao? Có đàn bà là quên anh em rồi à? Anh còn là người nữa không?"
Cô ta cố lôi kéo chút lương tâm sót lại trong người Hạc Hành Chỉ. Nhưng vô ích. Anh máu lạnh vô tình, thẳng tay đuổi cô ta xuống xe, còn tiện thể thưởng cho cô ta một cú hít khói xe thẳng vào mặt.
Cô ra ho sặc sụa, tay chống hông gào lên phẫn uất, nhìn theo chiếc Maybach càng lúc càng xa, rủa xả "Rồi có ngày vợ anh cũng sẽ bỏ anh theo thằng khác thôi "