Tống Vi Tâm bên này thì đang chật vật tiêu hóa cái tin tức này, còn Lục Thanh Thần và Khương Húc ở bên kia đang cùng nhau đi xuống.
Đi cùng còn có bạn cùng phòng của Khương Húc ... thiếu gia nhà họ Đoàn từng được Lục Thanh Thần nhắc đến, Đoàn Tứ Ngôn.
Cậu thiếu niên có mái tóc đen mềm mại, ngũ quan lập thể sâu sắc hơn người bình thường, khuôn mặt trắng trẻo dịu dàng trông rất vô hại.
Cậu ta ngoan ngoãn đi theo Khương Húc, khóe miệng vẫn luôn nở nụ cười nhàn nhạt.
“Vi Tâm, Sắt Sắt!” Lục Thanh Thần hét lên với hai người họ.
Khương Sắt và Tống Vi Tâm quay lại thì phát hiện có nhiều thêm một người, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Khương Húc giới thiệu, "Chị ơi, đây là bạn cùng phòng của em, Đoàn Tứ Ngôn."
Bạn cùng phòng này của cậu có vẻ rất dễ sống chung, hơn nữa nửa tháng tiếp theo phần lớn thời gian hai người sẽ phải sống cùng nhau, cho nên làm quen trước cũng khá tốt.
“Chào chị.” Thiếu niên vô hại ngoan ngoãn vô hại chớp mắt, lộ ra hai cái răng nanh, cực kì đáng yêu.
Khương Sắt dừng lại, yên lặng gật đầu.
Mặt khác, Tống Vi Tâm nhìn thấy một cậu bé ngoan ngoãn vô hại như vậy thì tình mẹ bắt đầu nổi lên, vội vàng kết bạn.
Năm người đi về phía nhà ăn của trường đại học truyền thông Bắc Kinh.
Đại học truyền thông Bắc Kinh có năm nhà ăn, mỗi nhà ăn đều được trang trí theo phong cách cao cấp, tiện nghi và rất thoải mái.
Lục Thanh Thần tìm một chỗ ngồi bên cửa sổ trên lầu hai, gọi mọi người ngồi xuống.
Đoàn Tứ Ngôn chỉ là ngồi đối diện Khương Sắt, nhìn thiếu niên với vẻ vô tội trên mặt, ánh mắt Khương Sắt hơi tối xuống, cô còn nhớ cậu thiếu niên nhà họ Đoàn này.
Tuyệt đối không phải giống như cái dáng vẻ trên mặt đầy ngoan ngoãn vô hại mà cậu ta thể hiện lên mặt này, ngược lại là một thiếu niên kiêu căng phách lối, rõ ràng là bộ mặt thiên thần mà lại làm những chuyện của mấy con ác quỷ.
Cậu ta rất giỏi ngụy trang, Khương Sắt còn nhớ khi Đoàn Tứ Hủ chuẩn bị nắm quyền điều hành nhà họ Đoàn, chính vì cậu thiếu niên có vẻ ngoài ngây thơ vô hại này đã khiến Đoàn Tứ Hủ mất đi không ít thuộc hạ tâm phúc, thậm chí còn khiến Đoàn Tứ Hủ suýt chút nữa bị tàn tật.
Khương Sắt nhớ tới kiếp trước, rõ ràng nhà học Đoàn đã nằm trong tầm tay, nhưng ngay cả Đoàn Tứ Hủ cũng bị Đoàn Tứ Ngôn đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Nhưng không biết vì lý do gì, Đoàn Tứ Hủ đột nhiên mất hết tinh thần chiến đấu, cuối cùng là chết trong khi đánh nhau với một băng phái ở nước ngoài.
Khương Sắt biết rằng nếu muốn đối phó với Đoàn Tứ Hủ và Tống Nhược Hi thì Đoàn Tứ Ngôn chắc chắn là một ứng cử viên cực kì thích hợp.
Khương Sắt đang suy nghĩ mấy chuyện, ánh mắt có chút mơ hồ. Trong cơn mê man, cô nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Đoàn Tứ Ngôn vang lên, "Chị ơi, trên mặt em có cái gì ạ?"
Khương Sắt hồi thần thì thấy mọi người đang nhìn cô.
"... Xin lỗi, đang nghĩ một vài chuyện ấy mà."
Cậu thiếu niên nhẹ nhàng gật đầu, không có ý kiến gì.
Có lẽ là do từ nhỏ đã rất dễ gần, nên không lâu sau Khương Húc và Đoàn Tứ Hủ đã rất thân với nhau.
Khương Sắt nhìn bộ dạng của Khương Húc, cũng không ngăn cản.
Khương Húc từ nhỏ đã có rất ít bạn, có thể kiếm được một người bạn vừa ý quả thực là một việc rất khó.
Hơn nữa, Đoàn Tứ Ngôn tuy rằng nguy hiểm kiêu căng, nhưng hiện tại đối với cậu ta mà nói, Khương Húc không có sức uy hiếp gì nên Khương Sắt cũng để mặc bọn họ.