⬅ Trước Tiếp ➡
Nụ cười hết sức đơn thuần và chân thật, mặc dù không cong miệng nhiều nhưng Đoạn Tứ Ngôn thực sự cười rồi.
Sauk hi Khương Húc hiếu kỳ nhìn thoáng qua, vẻ mặt thoắt cái trở nên kỳ quái.
Trong hộp sắt, trống rỗng, chỉ đặt ba mảnh giấy gói kẹo vào.
Màu sắc của giấy gói kẹo nhìn rất đẹp, không quá rực rữ nhưng cũng không đơn sơ, ngay cả hình khắc chìm trên giấy cũng mang theo hơi thở của sự trang nhã và thanh lịch.
Đôi mắt Đoạn Tứ Ngôn hơi hạ xuống, cậu ta không thích người khác trông thấy những thứ này.
Tuy nhiên một giây sau, cậu ta lại nghe thấy Khương Húc “A” một tiếng. Cậu ta xoay người lại theo bản năng thì trông thấy dáng vẻ đang trầm tư của Khương Húc.
“Cái giấy gói kẹo này sao nhìn trông quen quen nhỉ? A Ngôn, cậu mua ở đâu thế?” Khương Húc hỏi.
Đoạn Tứ Ngôn khẽ giật mình, dường như đột nhiên nhận ra điều gì đó, siết lấy cổ tay Khương Húc.
“Cậu biết loại kẹo này?!”
Đoạn Tứ Ngôn bỗng nhiên trở nên vội vàng và chờ mong như vậy lại làm cho Khương Húc bị sững sờ.
Cậu ấy gãi đầu một cái: “Cái kẹo này hình như giống với một loại kẹo do xưởng của bà ngoại tôi sản xuất…”
“À! Tôi nhớ ra rồi!” Khương Húc đột ngột nói.
“Cái này đúng là do xưởng của bà ngoại tôi sản xuất, nhưng mà bởi vì xưởng đó nhỏ, do mấy người cùng quê làm nên năm tôi mười tuổi mọi người đã giải thể rồi, không sản xuất tiếp nữa.”
“Tôi có thể nhớ được là vì loại kẹo này ngọt mà không ngán, đóng gói nhìn cũng đẹp. Năm mười tuổi chị tôi về nhà, đã nói trước là sẽ mang cho tôi ba cái về, kết quả là lúc trên đường về chị tôi lại ăn luôn rồi! Làm tôi giận đến nỗi bơ chị tôi một hồi lâu luôn!”
Khương Húc nói đầy giận dữ, tự nhiên là cũng không để ý đến ánh mắt thâm thúy của Đoạn Tứ Ngôn.
Mười tuổi, ba viên kẹo…
Chẳng trách cậu ta phái người đi tìm kiểu gì cũng không tìm được.
Đoạn Tứ Ngôn nhìn về phía ba mảnh kẹo trong hộp sắt, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười.
Tiếp tục đến tìm chị đây.
Nàng tiên kẹo dẻo.
Thái độ của Tứ Ngôn thay đổi (Bắt côn trùng)
“A Húc, cảm ơn cậu.” Đoạn Tứ Ngôn nhìn chằm chằm Khương Húc, nói cảm ơn.
“Hả… không cẩn cảm ơn đâu.” Khương Húc cũng không hiểu mình nói gì mà Đoạn Tứ Ngôn lại cảm ơn mình như vậy.
Tuy nhiên cậu ấy còn chưa kịp nghĩ nhiều thì điện thoại của Khương Sắt đã gọi đến.
“A Ngôn, tôi không nói chuyện với cậu nữa, chị tôi gọi điện giục rồi!” Khương Húc nói với Khương Sắt một câu lập tức ran gay rồi cũng không vòng vo với Đoạn Tứ Ngôn nữa, lập tức bắt đầu chuyển đồ.
“Để tôi giúp cậu.” Đoạn Tứ Ngôn tiến đến giúp cậu xách một cái vali.
“Cảm ơn nhé!” Khương Húc cũng không khách sáo, tiện tay đưa cái vali dưới đất ra.
Dưới lầu, Khương Sắt buồn bực ngán ngẩm ngồi ở ghế lái nghịch điện thoại di động. Cô nhìn trong gương chiếu hậu thấy Khương Húc đã xuống đến nơi thì mới cất điện thoại đi, mở cửa x era.
“Thằng nhóc thối này, không thấy xấu hổ à mà để người ta xách cái vali to như vậy!” Khương Sắt cười mắng.
Khương Húc bỏ hành lí xuống, khoát khoát tay: “Chị, em là em trai ruột của chị mà.”
Khương Sắt không để ý tới cậu ấy, đưa tay ra muốn đón lấy cái vali trong tay Đoạn Tứ Ngôn: “Cảm ơn em nhé, em trai.”
Đoạn Tứ Ngôn không để ý đến việc cô đưa ra để đón lấy vali mà cho luôn vali vào sau cốp xe.
Cậu ta mỉm cười, để lộ chiếc răng nanh: “Chị có thể gọi em là A Ngôn.”
Khương Sắt sững sờ, khẽ gật đầu: “Được, A Ngôn.” Do cô bị ảo giác à? Sao lại cảm thấy mới mấy ngày không gặp thôi mà thái độ của Đoạn Tứ Ngôn với cô lại thay đổi như vậy?
Nếu vậy thì bộ dáng dịu dàng nhẹ nhàng từ trước đến này Đoạn Tứ Ngôn đối với cô đều là mặt nạ của cậu ta à.
Thế thì bây giờ Đoạn Tứ Ngôn thật sự giống như là đã gạt bỏ đi lớp mặt nạ, trở nên dịu dàng vô hại.
“Em mệt chết mất, chúng ta đi thôi.” Khương Húc cất hành lý cẩn thận rồi tạm biệt Đoạn Tứ Ngôn.
Đoạn Tứ Ngôn gật đầu: “Vậy nhé, tạm biệt.”
Sắc mặt Khương Sắt lúc lên xe có hơi phức tạp.
Xe lăn bánh, sắc mặt Đoạn Tứ Ngôn ở sau xe khó đoán, nhìn chiếc xe đang đi xa, khóe miệng cậu ta không khỏi cong lên một độ cong quỷ dị.
Trên xe.
Khương Húc nói với Khương Sắt: “Chị, buổi tiệc tối của sinh viên mới tháng sau, chị đi không?”
Sau khi khai giảng một tháng, Đại học truyền thông Bắc Kinh sẽ tổ chức tiệc tối cho sinh viên mới, đó cũng chính là lúc tài năng minh tranh ám đấu được dịp phô bày.
Bởi vì không chỉ có thầy cô lãnh đạo trường học đến xem mà thậm chí còn có cả đàn anh đàn chị đã ra trường trong giới giải trí sẽ quay lại.
Nếu biểu hiện xuất chúng, tất nhiên sẽ chiếm được sự ưu ái của thầy cô và sự hoan nghênh của các bạn học.
Nếu như may mắn, còn có thể xây dựng được quan hệ với các tiền bối.
Cho nên phần lớn mọi người muốn đứng đầu trong đám sinh viên mới đều sẽ dồn hết sức lực trong tiệc đón sinh viên mới.
Dù sao thì nơi này cũng là Đại học truyền thông Bắc Kinh, hiện tại hơn nửa giới giải trí đều là từ nơi đây mà đi ra.
Ngay cả Tống Nhược Hi, kiếp trước dù cho đến vị trí kia, chẳng phải cũng phải lấy danh nghĩa học tập để đến Đại học truyền thông Bắc Kinh nghe giảng mấy tháng sao?
Tính thời gian thì chắc Tống Nhược Hi đang quay phim ở ngoài tỉnh, đến lúc đóng phim xong thì chắc cô ta sẽ về lại thủ đô.
Cô nhất định phải lật đổ cả nhà bác trước khi cô ta trở về thủ đô.
“Em muốn diễn gì?” Khương Sắt hỏi.
Khương Húc nhìn cô, đôi mắt lóe lên: “Chị, không phải chỗ chị còn rất nhiều bài sao? Cho em hát một bài thôi?”
Khương Sắt nghe Khương Húc nói vậy thì bỗng nảy ra một ý.
⬅ Trước Tiếp ➡