⬅ Trước Tiếp ➡
"Trứng gà ốp la và cháo là được rồi." Quý Kỳ không có chút hoảng loạn nào mà thu lại sự vùng vẫy trong lòng, ngẩng đầu dùng nụ cười vô cùng trưởng thành mà nói với cậu: "Có bánh gạo không? Đêm qua chưa ăn được gì, lại bị kéo đi uống rượu."
"Có, vậy em ra ngoài nấu cơm đây."
Quý Hựu An không hề có bất cứ biểu hiện kì lạ gì đi ra khỏi phòng ngủ, cũng không đề cập gì đến chuyện đã xảy ra vào ngày hôm qua, chuyện này khiến trong lòng Quý Kỳ sinh ra một cảm giác không vui.
Tựa như đối phương hoàn toàn không thèm để tâm vậy.
Nhìn Quý Hựu An đóng cửa phòng lại, lúc này Quý Kỳ mới bỏ chăn mền ra quan sát kỹ càng một phen.
Không có gì khác lạ, khô ráo thậm chí còn có mùi thơm, nhưng càng sạch sẽ càng khiến cô dám khẳng định chắc chắn, sau khi cô ngủ thiếp đi, những nơi nên sờ nên nhìn Quý Hựu An tuyệt đối đã nhìn đã sờ không thiếu chỗ nào.
Trở lại giường, nghĩ tới những gì Quý Hựu An có thể đã làm với mình, Quý Kỳ nhắm mắt lại, xoa xoa âm hộ đã bắt đầu rỉ ra dâm thủy.
Cô muốn cậu.
Tựa như một người nghiện luôn muốn chất gây nghiện của mình.
Nhưng cô không thể, cô không thể phóng túng dục vọng và cảm xúc của mình.
Cứ coi như là chưa có gì xảy ra đi, Quý Hựu An không đề cập, cô cũng sẽ không đề cập, cứ như mọi chuyện đã qua từ lâu rồi, chỉ cần nhẫn nại, vậy thì nhất định có thể kìm nén.
Quý Kỳ nắm chặt tay lại, cắn lấy chăn, trong đầu nhớ lại khoảnh khắc lên đỉnh vào tối qua mà dùng sức vuốt ve hạt đậu kia. Khi Quý Hựu An một lần nữa gõ cửa phòng cô, cô bật người bất ngờ đứng dậy, cái lỗ nhỏ đang co bóp đạt đến cực khoái.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Chị, em chiên ốp la xong rồi, ra ăn đi không nguội mất."
"Ừm.. Chị ra ngay đây."
Quý Hựu An có thể nghe rõ ràng chất giọng mê hoặc của người phụ nữ, người đàn ông tựa người ngoài cửa chạm vào trái tim mình, rất lâu sau mới đè nén được ham muốn đang dâng trào trong tim.
Thay quần áo, tắm rửa, ăn sáng.
Không ngờ được có một ngày có thể ăn được bữa sáng nóng hổi ngay trong nhà của mình, Quý Kỳ buông chén đũa xuống, sững sờ nhìn Quý Hựu An đang chủ động rửa bát ở trong bếp, từ trong lòng dân lên một ước nguyện, rằng mãi có thể như này thì tốt rồi.
"Em muốn tìm việc ở Bình Xuân sao?" Cô hỏi.
Thành phố Bình Xuân là thủ đô của nước Hoa, thành phố được mệnh danh là trái tim của đất nước này có vô số cơ hội, cũng như vô số nỗi thất vọng và lo lắng vô hình.
"Không." Quý Hựu An rửa bát, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của cô: "Em không muốn đi tìm việc."
"Vẫn không có cách nào.."
Lời phía sau Quý Kỳ không biết phải nói như thế nào, mới khiến Quý Hựu An không cảm thấy thoải mái. truyensacfull.com chấm co. Quý Hựu An từng có chứng ám ảnh xã hội rất nghiêm trọng, là do cô khi đó bất chấp sự phản đối của mẹ, cho dù có rời nhà đi cũng phải đến nhà của bố thăm em trai, mới kéo cậu từ vực sâu không thấy đáy ra.

⬅ Trước Tiếp ➡