“Vâng!" Xuân Minh hớn hở nhìn phu nhân rồi quay lại ra lệnh cho hai người hầu gái khác: “Mau đưa cô ta đi!”
Hai người hầu gái kia cũng phấn khích ra mặt và nhanh chóng lôi Dương Tủ Linh ra sân sau.Chính bọn họ cũng không thể chấp nhận một người phụ nữ xấu xa khét tiếng như vậy được gả vào nhà họ Lưu Nếu bà Trần còn không cho cô ra một trận ra trò, họ có lẽ cũng tức điên lên mất.
“Mẹ, thật sự không phải con!” Dù Dương Tú Linh có cố gắng giải thích thế nào, cũng không một ai muốn nghe lời cô.
"Chúng tôi đã tìm ra rõ ràng nguồn gốc của bức ảnh. Người trong ảnh đó chính là Dương Hạ Lan cô chứ không ai khác. Tự làm thì tự chịu đi. Cô vẫn còn dám mở miệng đòi công lý sao?"
Xuân Minh nhếch môi chế nhạo, rồi nhẹ nhàng tiến lại gần cô thì thầm: "Cô Hạ Lan, chẳng phải cô thích chơi đùa với đàn ông lắm sao. Bây giờ tôi sắp cho cô toại nguyện rồi, cô còn muốn gì nữa?!"
Dương Tú Linh kinh hãi giãy dụa: "Chuyện này tuyệt đối không được, tôi là vợ của anh Gia Thành"
"Đừng có nhắc đến con trai tôi, cô không đủ tư cách!”
Trần Hải My giận dữ quát lớn và bồi một cái tát đau điếng vào mặt Dương Tủ Linh khiến môi cô rỉ máu và toàn thân choáng váng.
Dù đầu óc đã trở nên hoảng loạn, Tú Linh vẫn cố chấp: "Tôi muốn gặp. Gia Thành...."
"Lại còn muốn cầu cứu con trai ta? Cô nghĩ nó bị ngốc sao? Nếu Gia Thành biết cô nói dối nó như vậy, nó là người đầu tiên không tha thứ cho cô!"
Vừa nói, Trần Hải My lại giơ tay lên, một cái tát nặng nề trung vào mặt Dương Tú Linh.
"Lôi cô ta xuống mau, Chụp ảnh cho rõ ràng vào. Tôi muốn toàn thể nhà họ Dương biết được kết cục khi dám lừa dối Lưu gia này”
Dương Tú Linh bị những người giúp việc lối đi xềnh xệch, nhưng cô vẫn tiếp tục giãy dụa: "Tôi muốn gặp anh Lưu, để tôi đi...”
Lúc này, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Tú Linh rằng chỉ cần Lưu Gia Thành biết chuyện này, anh nhất định sẽ không để yên.Dù sao đi nữa, cô vẫn là vợ danh chính ngôn thuận của anh ấy.
Trần Hải My nhăn mặt và bắt đầu hết kiên nhẫn: "Câm miệng, không ai được phép quấy rầy Gia Thành. Đưa cô ta đi mau!"
Vừa lúc đó, dì Mây, người mới nghe được tin tức từ những hầu gái khác, đã vội vàng chạy đến.
Chứng kiến cảnh lôi kéo tôi này, bà Mây có chút do dự: “Thưa phu nhân, chuyện này.... có chút không thỏa đáng. Tôi nhớ là...khăn trải giường trong đêm tân hôn của cô cậu chủ, có ...vương lại máu trinh. Bởi chính tay tôi đã lau nó."
DÌ Mây sợ Lưu gia đã hiểu lầm cô chủ nên mới vội vàng nói: "Thưa bà, cô Dương Hà Lan đây chắc chắn chưa từng qua lại với một người đàn ông khác trước đây... Có lẽ tốt hơn hết là bà nên kiểm tra sự việc trước đã
"Máu trinh?" Trần Hải My hơi nhíu mày, sau đó nhếch môi cười khinh miệt: "Chẳng qua là mưu hèn kế bẩn của ả để lừa gạt con trai ta!"
Dì Mây đã già, có lẽ bà cũng không biết rằng công nghệ làm hàng giả hiện nay tiên tiến đến mức người ta khó lòng phân biệt.
Dì Mây vẫn có chút lo lắng: "Phu nhân, dù là giả thật, nhưng ném cô ấy cho đám vệ sĩ như thế thì hơi quá.... Chuyện này hay là cứ để cho ông chủ xử trí..."
"Là Dương Hà Lan đã cư xử không đúng. Họ Lưu nhà chúng ta tuyệt đối không thể dùng thử một người con dâu ô uế như vậy!" Trần Hải My nói cương quyết, bà không hề có một chút thương xót nào với cô con dâu này, chỉ lạnh lùng nói: "Tôi muốn tống khứ con nhỏ để tiện này đi ngay lập tức, trước khi ông nhà trở về!"
- Mộng tưởng
Ngay sau đó, Dương Tú Linh bị đẩy sang phòng vệ sĩ.Người vệ sĩ kinh ngạc tròn mắt nhìn đám người đang bước vào, không dám tin vào tai mình: "Bà chủ thật sự cho phép tôi...... với cô hai... như vậy sao?
Xuân Minh ném một xấp ảnh trước mặt anh, cao giọng: "Nhìn xem cô hai của cậu đã làm những điều tốt đẹp gì đi! Cô ta có xứng đáng là thiếu phu nhân của chúng ta không?"
Người vệ sĩ nhìn những bức ảnh và ngẩn người. Vợ của cậu chủ lớn - cô chủ của anh ta - đang thực sự nằm trên lớp ga trải giường cùng với hai người đàn ông cùng một lúc,Chẳng trách bà chủ lại tức giận như vậy, một chuyện nhục nhã như thế này thực sự không thể chấp nhận được.
Xuân Minh nhanh chóng đẩy Dương Tú Linh về phía người vệ sĩ: "Đừng để bà chủ thất vọng đấy!" “Được!" Tên vệ sĩ nhếch mép cười, lập tức tiến lên một bước và túm lấy Dương Tủ Linh: “Yên tâm đi cô hai, tôi biết việc mình cần làm rồi!
"Khoan! Người trong bức ảnh đó không phải là tôi!" Dương Tú Linh vừa bị đẩy lên giường, đã chật vật tìm cách đứng dậy.
"Không phải cô? Vậy thì còn có thể là ai? Trừ phi cô không phải Dương Hạ Lan" Gã vệ sĩ vừa nói vừa cười một cách xấu xa.
Hắn ta không ngờ cô chủ này lại dám mạnh dạn như vậy trên giường, hắn nóng lòng muốn thử xem, Dương Tú Linh không có cách nào để giải thích, chuyện này rất nghiêm trọng, cô không thể nói ra thân phận thật của mình. Nhưng người phụ nữ trong bức ảnh thực sự không phải là cô.
"Không phải tôi... Đừng đụng vào tôi! Đừng đụng vào tôi! Tôi là con dâu nhà họ Lưu, đừng..... Á"
Với một tiếng roẹt, chiếc áo cánh của cô bị gã vệ sĩ xé toạc và đường viền cổ áo của cô bất ngờ lộ ra.Mới khi nãy, cô đã bị Lưu Gia Thành hành hạ, trên người bây giờ chỉ toàn là dấu vết do đàn ông để lại.
Làn da trắng nõn loáng thoáng những vết bầm đỏ tím càng làm tăng thêm khí chất đáng thương và vẻ quyến rũ của cô.Mặc dù khuôn mặt Tủ Linh lúc này thì thực sự xấu xí vì đống mỹ phẩm.
Nhưng điều này không khiến gã vệ sĩ kia bận tâm. Hắn ta chỉ lặng lẽ nhìn vết tích trên người cô, và càng bị kích thích đến sôi máu.Cuối cùng người vệ sĩ không kìm được mà lao tới, nắm tay cô, kéo áo cô rồi nhanh chóng xé rách.
“Đừng chạm vào tôi!" Dương Tú Linh hét lên và cố gắng dùng toàn bộ sức
bình sinh để chống cự.
Trên đùi cô bỗng có cảm giác đau nhói, cơ thể bị bắt được vài dấu tay đỏ tươi, và chúng bắt đầu rỉ máu.Khuôn mặt Dương Tú Linh lập tức trở nên nhăn. nhó vì đau đớn. Nhìn thấy tên vệ sĩ lại định tiếp tục xé quần áo của mình, cô SỢ hãi và cắn vào cổ tay hắn ta.
“Cái....!” Gã vệ sĩ đau đớn rít lên, sắc mặt đột nhiên cau có.
Anh ta lập tức vung bàn tay to lớn và nặng nề của mình xuống gương mặt nhỏ bé của Dương Tú Linh một cách không thương tiếc.Sau đó, trong cơn giận dữ, cô bị anh ta đã ra ngoài, đập cả đầu vào tường. Trán cô đột nhiên cảm thấy nóng và đau rát, một dòng máu đỏ tươi lăn dài xuống má và đôi mắt cô cứ thế mờ dần.
Đau quá!
Cơn đau làm ý thức của cô cũng trở nên mụ mị, và cô bắt đầu cảm thấy choáng váng.
"Đừng... chạm vào tôi.” Dương Tú Linh lí nhí rên rỉ trong khi ngã xuống đất, cơ thể đau đớn bắt đầu co giật.
"Tôi ... tôi là vợ anh Lưu. Đừng..... chạm vào tôi" "Con nhỏ đần độn, cô vẫn còn cho rằng mình là cô chủ của nhà họ Lưu này
sao?"