Giọng nói trẻ con non nớt trong trẻo truyền ra từ điện thoại, mặc dù nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng. Kiều Nhã Linh kinh ngạc nhìn anh, anh đã có con rồi sao? Cũng phải, anh đã kết hôn được ba năm rồi mà, có con cũng là chuyện de hiểu.
Khóe miệng Hoàng Tuấn Khải hơi mỉm cười, khác hẳn gương mặt lạnh lùng vừa rồi.
“Ba đang có việc, con đã ăn cơm chưa? Sao giờ còn chưa đi ngủ?"
"Con ăn rồi, con đang chuẩn bị ngủ nè. Nhưng con nhớ ba, ba ơi, khi nào ba về thế?" Đứa trẻ nũng nịu nói, thanh âm nghe vô cùng đáng yêu.
“Ngoan, ngủ trước đi, ba sắp về rồi” “Ba đừng uống rượu ba nhé, sẽ bị đau bụng đó”. Hoàng Tuấn Khải nở nụ cười ân cần: “Ba biết rồi, Tiểu Kiệt đi ngủ đi nhé”. Đứa trẻ vẫn không chịu tắt máy, cứ tíu tít nói chuyện với anh, hết kể chuyện mẫu giáo lại kể chuyện con chó nhỏ trong nhà không chịu ăn cơm. Giọng nói líu lo ngọng nghịu, thật là một cậu bé đáng yêu ngoan ngoãn. Gương mặt Hoàng Tuấn Khải từ đầu đến cuối đều vô cùng dịu dàng cưng chiều, yên lặng lắng nghe con nói chuyện, không hề mất kiên nhẫn ngắt lời.
Xem ra anh rất yêu con trai, gia đình họ vô cùng hạnh phúc. Không hiểu sao Kiều Nhã Linh chợt thấy buồn bã, thì ra người đau khổ chỉ có một mình cô. Cô từng có hi vọng hoang đường rằng anh cũng có lúc ăn năn hối hận vì chuyện năm xưa từng làm với cô. Nhưng tất cả cũng chỉ là sự suy diễn của cô, hóa ra anh vô cùng hạnh phúc, chỉ có cô là kẻ bất hạnh mà thôi.
Hoàng Tuấn Khải cúp máy, trên khuôn mặt vẫn vương lại nụ cười và ánh nhìn âu yếm, Kiều Nhã Linh bị hình ảnh đó làm cho ngẩn ngơ. Ngày xưa anh cũng từng nhìn cô như vậy, nhưng giờ đang tất cả sự dịu dàng ấy lại dành cho người khác,
“Con trai anh à?" Kiều Nhã Linh mở miệng hỏi, thanh âm khô khốc. Hoàng Tuấn Khải gật đầu: “Ừ.” Cô cố gắng mỉm cười: “Mấy tuổi rồi?”.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đen thẫm hòa lẫn với màn đêm: “Ba tuổi rồi."
"0."
Nhắc đến con trai, ánh mắt của anh lại càng trở nên nhu hòa. Anh mỉm cười nói:
"Thằng bé ngoan lắm, rất đáng yêu, cũng rất giống mẹ nó”
Kiều Nhã Linh siết chặt tay, cơ thể cô cứng đờ, cô rất muốn mỉm cười, nhưng không sao nhếch khóe miệng lên nổi.
“Vậy à..." Cô thầm thì.
Kiều Nhã Linh cúi mặt xuống, hốc mắt nóng lên. Nếu đứa trẻ đó còn sống, năm nay cũng tròn ba tuổi. Anh sống hạnh phúc với vợ và con trai, nhưng lại tước đi quyền làm mẹ của cô. Anh để cho người phụ nữ khác sinh con cho mình, nhưng lại phá bỏ đi đứa con mà cô mang trong bụng.
"Anh không cảm thấy mình rất không công bằng à? Hay anh cảm thấy tôi không xứng đáng? Mà thôi, tôi cũng chẳng muốn nhắc lại chuyện đó nữa. Tôi chỉ muốn nói, anh không xứng đáng làm bố!”
Hoàng Tuấn Khải nhíu mày: “Em nói nhăng nói cuội gì thế?”
“Sao hả? Không thừa nhận à? Sao anh không nhìn xem những gì anh đã làm với tôi đi, một kẻ như anh xứng đáng làm gương cho con trai sao? Nếu đứa bé đó biết cha mình là kẻ máu lạnh vô tình như thế, chắc hẳn thất vọng làm”
Anh lạnh giọng nói: “Em đừng có nói năng hồ đồ!”
Kiều Nhã Linh không để tâm đến cơn thịnh nộ của anh, tiếp tục: “Đứa bé tên Tuấn Kiệt à? Cái tên hay lắm. Có vẻ anh đang rất hạnh phúc, vậy nên tôi không hiểu lý do anh nhất quyết muốn tôi trở về nhà họ Hoàng là gì ? Thương hại chăng, hay vì thấy có lỗi ? Nếu là như vậy thì không cần đâu, việc anh tránh xa tôi ra chính là giúp tôi rồi” Không thấy anh trả lời, Kiều Nhã Linh tiếp tục nói : “Hoàng Tuấn Khải, anh biết không, suốt ba năm qua, không giây phút nào tôi thầm mong rằng anh sẽ không có được hạnh phúc, anh sẽ phải sống trong đau khổ và ăn năn. Tôi đã từng hy vọng như thế, nhưng có lẽ, ông trời không nghe tôi.”
Kiều Nhã Linh nở nụ cười đau đớn, nụ cười của cô vốn rất xinh đẹp, nhưng giờ đây lại nhuốm màu thê lương.
“Tôi cảm thấy thật bất công, sao kẻ gây ra tội ác như anh lại có thể an nhiên sống vui vẻ, còn người vô tội như tôi phải sống trong mất mát khổ sở. Hoàng Tuấn Khải, tôi ước gì anh mãi mãi phải sống trong đau khổ dằn vặt, mãi mãi!”
Hoàng Tuấn Khải lặng người nhìn cô, giờ đây trông cô yếu đuối và bất lực hơn bao giờ hết. Có rất hận, rất hận anh. Sự thật ấy khiến trái tim anh trĩu nặng, anh muốn tiến đến chạm vào cô, ôm cô vào lòng, nhưng sợ rằng một khi chạm phải, cô sẽ tan biến mất.
Kiều Nhã Linh cố gắng để không rơi nước mắt, cô ngẩng đầu nói: “Chuyện này chấm dứt ở đây đi. Muộn rồi, anh về đi không còn mong"
Hoàng Tuấn Khải trầm mặc không nói, chỉ yên lặng nhìn cô. Đôi mắt cô đã đỏ ửng, nhưng không rơi một giọt nước mắt nào, chỉ có nỗi tuyệt vọng không nói thành lời ẩn sâu trong đáy mắt.
“Để anh đưa em về.”
Anh tiến đến muốn lại gần cô, nhưng cô lại hoảng sợ lùi lại, giơ tay ngắn cản anh.
“Đừng! Xin anh... đừng, làm ơn, hãy để tôi một mình”
Bước chân anh khựng lại, anh lẳng lặng nhìn cô. Bóng tối khiến thân thể gầy yếu của cô càng thêm đơn độc, cơ thể cô điêu đứng khẽ run. Khoảng cách giữa hai người tựa như rất gần, nhưng lại cách xa ngàn trùng, không sao có thể thu hẹp nó lại. Hai người đứng đối mặt với nhau, nhưng không ai nói câu nào, gió cứ hờ hững lướt qua vai áo, cái lạnh thẩm thấu vào da thịt.
Kiều Nhã Linh nhìn anh lần cuối, quay bước rời đi. Chiếc váy trắng trên người cô lay động trong gió, tựa như loài hoa u buồn không tên nở rộ trong màn đêm. Bóng dáng liêu xiêu của cô dần biết mất trong bóng tối cô độc.
Tin tức sốt dẻo
Kiều Nhã Linh thất thểu bước đi trên phố, bây giờ đã là đêm muộn, nhưng đường phố vẫn nhộn nhịp người qua lại, Hoàng Tuấn Khải không đuổi theo Kiều Nhã Linh nữa, cô an toàn rời đi. Cô ôm lấy cơ thể mình, cố gắng đem lại chút hơi ấm cho bản thân, Kiều Nhã Linh ngẩn người ngồi trước trạm chờ xe buýt, đơn độc ngắm nhìn dòng người vội vã lướt qua.
Một người đàn ông cao lớn với khuôn mặt thâm trầm ngồi trong chiếc xe ô tô sang trọng đỗ ở ven đường, ánh mắt chăm chú nhìn Kiều Nhã Linh, Dương - người lái xe quay lại nhìn anh.
“Chủ tịch, còn cô chủ thì sao ạ?”
Anh khẽ thở dài, nhíu mày mệt mỏi. Dương rất lâu rồi mới thấy dáng vẻ bất lực này của cậu chủ. Cậu chủ trước giờ vốn lạnh nhạt và ít nói, nhưng chuyện nào liên quan đến cô chủ đều vô cùng quan tâm lo lắng, cũng chỉ nở nụ cười với một mình cô chủ. Hoàng Tuấn Khải thu ánh mắt lại, ngả đầu trên chiếc ghế, mở miệng:
"Tìm tất cả tư liệu của cô ấy cho tôi, bao gồm địa chỉ nhà, nơi làm việc.." “Vâng”
“Phái người đi theo cô ấy nữa, nhưng nhớ cẩn thận một chút, nếu cô ấy tiếp tục làm ở club thì bảo cho tôi. Luôn nhớ phải bảo vệ an toàn cho cô ấy, chỉ cần có kẻ nào gây khó dễ thì xử lý luôn!”
“Vâng, chủ tịch, vậy anh định làm thế nào để đưa cô chủ về?"
Hoàng Tuấn Khải trầm mặc một lúc, giờ quả thật rất khó để thuyết phục cô trở lại. Thái độ của cô vô cùng kiên quyết, giờ chỉ có cách ép buộc cô trở về bên mình. Cách đó sẽ làm cô càng thêm hận anh, nhưng chỉ cần cô quay lại, cách gì anh cũng sẽ làm.
"Tôi tự có sắp xếp. À mà chuyện tôi trở về Việt Nam nhớ đừng tiết lộ ra ngoài, tôi không muốn gặp phiền phức.”
"Tôi hiểu rồi”. Hoàng Tuấn Khải nhắm mắt lại: “Đi thôi.”
Chiếc xe lao nhanh trên đường, để lại lớp khói bạc dần biến mất trong không khí.
Xe buýt rất nhanh chạy đến, Kiều Nhã Linh lên xe, trả tiền vé, sau đó an vị tại một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Kiều Nhã Linh lẳng lặng ngắm nhìn thành phố qua lớp kính mờ đục, Kiều Nhã Linh lấy điện thoại ra, gọi cho người quản lý ở công ty bao cao su.