⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Mặc không chút suy nghĩ đã từ chối, mà cũng sau khi cô từ chối, đầu bên kia điện thoại không có âm thanh gì nữa.
Lúc này Thẩm Mặc có chút hối hận, có phải là cô đã nói sai điều gì khiến Nam Cung Hàn không vui không
Thẩm Mặc vẫn không nghe thấy tiếng của Nam Cung Hàn, cô trực tiếp lấy điện thoại xuống nhìn, sau đó cứ như vậy mà nhìn một lát, Nam Cung Hàn không hề cúp điện thoại.
Điện thoại Nam Cung Hàn tốn nhiều ít tiền, anh cũng không quan tâm đến việc này. Thẩm Mặc biết vậy, nhưng Thẩm Mặc chỉ là một một người bình thường, cô vẫn là nghĩ đến việc có thể tiết kiệm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu…
“Nếu như không có việc gì thì tôi cúp điện thoại đây, cảm ơn anh hôm nay đã giúp tôi ”
Thẩm Mặc không hề nghĩ ngợi đã trực tiếp cúp điện thoại, còn Nam Cung Hàn lúc này chỉ thiếu chút nữa là đã nhìn xuyên thủng cái điện thoại luôn rồi
Nam Cung Hàn không chút nghĩ ngợi đã trực tiếp gọi lại
Lúc Thẩm Mặc nghe điện thoại, trong điện thoại lập tức truyền tới âm thanh như là đang kìm nén một cơn giận rất lớn ở trong lòng của Nam Cung Hàn.
“Thẩm Mặc, cô giỏi thật đấy, cô là người đầu tiên dám cúp điện thoại của tôi, còn là phụ nữ ”
Thẩm Mặc nghe cái âm thanh nghiến răng nghiến lợi kia của Nam Cung Hàn từ trong điện thoại truyền tới thì chợt cảm thấy, nếu như cô đang ở bên cạnh NamCung Hàn vậy thì nhất định sẽ bị Nam Cung Hàn ăn luôn, hơn nữa còn chính là cái kiểu ăn đến xương cốt cũng không còn.
Thẩm Mặc không nói gì, cô cũng không có gan nói thêm gì nữa
“Cô đã thành công khơi dậy hứng thú của tôi rồi, hơn hình như tôi còn không chán ghét mùi vị của cô đấy ”
Thẩm Mặc cảm thấy lúc trước nhất định cô là não bị úng nước mới nghĩ tới cách như vậy, cô bây giờ hoàn toàn chính là tự đào hố chôn mình mà.
“Tôi…”
“Cô cái gì?”
“Nam Cung Hàn, anh là một nhân vật lớn, tôi chỉ là một người dân thấp cổ bé họng, tôi biết mình lúc trước không biết tự lượng sức mình mới đi nói những lời đó với anh, nhưng nụ hôn đầu của tôi anh cũng lấy đi rồi, đây có lẽ cũng đủ rồi đi ”
“Ồ ” Hóa ra nụ hôn vào buổi trưa đó là nụ hôn đầu của cô Có phải muốn tôi chịu trách nhiệm không?”
“Tôi không cần, tôi chỉ xin anh đừng quấy rầy tôi nữa, tôi tự mình biết mình ”
“Đừng nói lời vô ích nữa, thứ hai tuần sau tôi muốn thấy cô đến làm việc, nếu cô nói không thích vị trí trợ lý tổng thanh tra bộ phận marketing này, vậy thì cô hãy bắt đầu làm từ vị trí thực tập sinh bộ phận marketing đi, công ty của tôi đối đãi nhân viên cũng không tệ, chỉ cần cô có tài, vậy thì tôi nhất định sẽ không để tài năng của cô bị mai một đâu ”
Sau khi nói xong những lời này, Nam Cung Hàn hoàn toàn không cho Thẩm Mặc thời gian phản ứng đã trực tiếp nói thêm một câu “Không cho cô cơ hội từ chối ”
Lần này là Nam Cung Hàn cúp điện thoại, mà cái người cúp điện thoại, Nam Cung Hàn cũng không có phát hiện ra, trên khóe miệng của anh đang nở một nụ cười.
Nam Cung Hàn lại một lần nữa đến bên cửa sổ sát đất to lớn này, phong cảnh này anh đã nhìn không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng đây là lần đầu tiên anh có một loại cảm giác thư thái.
Lúc mới đầu Nam Cung Hàn không hề biết đó là nụ hôn đầu của Thẩm Mặc, nhưng nghĩ đến đó là nụ hôn đầu của Thẩm Mặc, anh bỗng vô thức mà nói ra câu muốn chịu trách nhiệm.
Nhưng nói xong những lời này, Nam Cung Hàn cũng muốn cười chính mình, chẳng phải chỉ là chuyện môi chạm môi thôi sao? Có việc gì mà phải chịu trách nhiệm chứ
Hơn nữa trước đây, anh chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ chịu trách nhiệm với một người phụ nữ nào, đây là lần đầu tiên anh có suy nghĩ như vậy.
Mà anh dường như không ghét cái suy nghĩ này.
⬅ Trước Tiếp ➡