⬅ Trước Tiếp ➡

Cừu Niệm Dao lạnh giọng nói "Cháu đột nhiên không khỏe, đi nghỉ trước đây, phần còn lại, phiền cô giúp cháu nghe."
Một lúc lâu saụ
Hiệp Minh Châu gõ cửa phòng ngủ "Dao Dao, họ đi rồi, cô có thể vào không?"

Tầng ba biệt thự tổ chức tiệc.
Cố Chiến ăn mặc chỉnh tề, ngồi trên ghế sofa.
Cúc áo của anh cài đến chiếc trên cùng, vết đỏ vẫn còn lờ mờ nhìn thấy được.
Trợ lý Lâm đứng đối diện vô tình nhìn thấy, chỉ hận không thể tự móc mắt mình, trong lòng thầm chửi rủa không ngừng.
Sếp nhà hắn bị sàm sỡ sao?
Thảo nào sáng sớm tinh mơ đã bắt hắn chạy đến kiểm tra camera giám sát.
Quan sát biểu cảm của sếp, không hề có chút niềm vui thoát ế nào, mà càng giống như đang uất ức không thể giải tỏa.
Trợ lý Lâm toát mồ hôi lạnh, cứng họng mở lời "Sếp, camera đều đã bị che từ trước, không thể trích xuất dữ liệu hữu ích."
Vẻ mặt Cố Chiến càng thêm lạnh lẽo, anh liếc nhìn bàn trà "Lấy số tiền trên bàn đi điều tra."
Trợ lý Lâm vội vàng tiến lên, cầm lấy xấp tiền mỏng "100, 200, 240, 25… 0…"
"…"
Ánh mắt Cố Chiến sắc lạnh.
Tay Trợ lý Lâm run run, nửa nén cười nửa sợ bị diệt khẩu "Sếp yên tâm, tôi nhất định sẽ tóm được người phụ nữ to gan, không biết điều đó, trả lại công bằng cho sếp "
"…"
"Không còn việc gì khác, tôi đi điều tra trước đây "
Trợ lý Lâm nói xong liền quay người bỏ chạy.
"Khoan đã."
Đợi? Đợi gì? Đợi bị sếp diệt khẩu sao? Hắn rất muốn hét lên, sếp, chuyện sếp chỉ đáng giá 250 này tôi tuyệt đối sẽ không nói ra đâu
"Điều tra xong, mang tiền giấy về cho tôi."
Hả?

Tiểu khu Tử Phong.
Ăn tối qua loa, rửa bát xong, Cừu Niệm Dao ngồi xuống ghế sofa xem phim, cô giả vờ hỏi một cách thờ ơ "Tài sản của bà ấy được phân chia thế nào?"
"Một nửa mấy năm trước cha cháu đã lấy đi rồi. Tiền nuôi dưỡng của cháu những năm qua còn chưa bằng một phần nhỏ lãi suất từ di sản của mẹ cháụ Bà ấy nói cháu đã trưởng thành, phần di sản còn lại…"
Hiệp Minh Châu dừng lại một chút "Đã quyên góp hết rồi."
"Ồ "
Cừu Niệm Dao nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Nghe có vẻ rất bình tĩnh.
Sự bình tĩnh như vậy, ngược lại không đúng.
Trong tâm trí Hiệp Minh Châu, hiện lên hình ảnh Cừu Niệm Dao 10 tuổi.
Tiểu Dao Dao vênh mặt lạnh lùng đối mặt với cô bé bắt nạt mình "Hừ Trẻ mồ côi thì sao chứ Mẹ tôi đâu có bỏ rơi tôi, bà ấy để lại cho tôi mấy chục triệu đó, mẹ cậu còn không nỡ mua cho cậu một món đồ chơi 10 tệ nữa là Cậu nói ai thảm hơn?"
"Cô, họ nói xấu cháu, nói xấu mẹ cháu, cháu mới không tức giận, sau này cháu sẽ là người phụ nữ triệu phú, sao lại đi chấp nhặt với họ chứ "
Mấy ngày trước, Cừu Niệm Dao còn khoác tay cô ấy "Cô, đợi cháu thừa kế di sản của mẹ, nhất định sẽ dẫn cô đi mua sắm thả ga "
Cô mong chờ, nghĩ ngợi, mới trưởng thành đến 18 tuổi.
Mấy chục triệu đó, đối với cô mà nói, không chỉ đơn thuần là tiền bạc.
Hiệp Minh Châu đau khổ nhắm mắt lại, đau dài không bằng đau ngắn, dứt khoát nói hết lời "Dao Dao, tháng này chúng ta phải chuyển nhà rồi."
"…"
Cừu Niệm Dao cắn chặt môi, vừa đúng chạm vào vết thương nhỏ do Cố Chiến cắn tối qua, đau đến mức cô hít một hơi.
Sau đó, cô nghiến răng "Bà Cừu ngay cả căn nhà cháu đã sống từ nhỏ đến lớn này, cũng quyên góp đi rồi sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡