⬅ Trước Tiếp ➡

"Ồ, vậy để tớ hỏi lớp trưởng xem có rút lại được không. Gần 2000 tệ lận, tớ nhớ ra rồi."
"…"
Nói là rút lại, nhưng đương nhiên không thật sự rút.
Lần này là mấy người bạn chơi thân với nhau hẹn đi du lịch tốt nghiệp.
Sáng sớm ngày hôm saụ
Cừu Niệm Dao đeo ba lô, sải bước đôi chân dài được bọc trong quần iean, kéo vali, đi vào nhà ga.
Lương Tiểu Âm thở hổn hển đi theo sau cô.
Cuối cùng cũng kịp đến sảnh chờ.
"Dao Dao, Tiểu Âm, ở đây này "
Lớp trưởng vẫy tay gọi họ.
Cô ấy dáng người cao, mặc chiếc váy dài màu đỏ rực, vạt váy gần như chạm mắt cá chân, vô cùng nổi bật trong sảnh chờ đông người qua lại.
Cừu Niệm Dao liếc nhìn lớp trưởng một cái, gật đầu, coi như chào hỏi.
"Chậc "
Lớp trưởng lại nhìn chằm chằm Cừu Niệm Dao, thấy cô kéo vali đến "Dao Dao vẫn biết cách ăn mặc thật, chiếc áo phông trắng và quần iean này, vừa trong sáng vừa gợi cảm."
Cừu Niệm Dao thấy cô ấy khoa trương "Ngày nào tớ mà chẳng mặc như thế này."
"Hì hì hì "
Lớp trưởng nhếch môi cười, nụ cười đầy ẩn ý.
Cái biểu cảm này ai thấy cũng muốn đấm cô ấy.
Không ổn, Cừu Niệm Dao đặt vali xuống, ngẩng đầu quét mắt nhìn xung quanh.
Ga tàu không ít người, nhưng chưa đến mức đông nghịt người, sảnh chờ có vài chỗ trống, mọi người đều đeo khẩu trang, có người còn đeo kính râm.
Nhưng dù vậy, Cừu Niệm Dao vẫn phát hiện người ngồi phía trước rất quen mắt.
Nheo mắt nhận ra.
Hoa khôi Tôn Họa?
Cô ta đến sảnh chờ ga tàu cao tốc làm gì?
Không phải hoa khôi đã nói phương tiện đi lại của cô ta chỉ có loại bốn bánh chạy trên mặt đất và loại bay trên trời sao.
Tại sao giờ phút này cô ta lại ăn mặc lộng lẫy, ngồi nghiêm chỉnh trong sảnh chờ, còn tỏ vẻ không chịu nổi mùi ở đây, như thể sắp ngất đến nơi?
Đang định hỏi lớp trưởng, điện thoại trong túi lại rung lên liên hồi, Cừu Niệm Dao lấy ra xem.
Trong nhóm chat ba người, lớp trưởng và Lương Tiểu Âm đã bắt đầu trò chuyện.
Thiên Lạt Chi Âm Lớp trưởng ơi, đừng nói với tớ là hoa khôi sẽ đi Giang Thành cùng chúng ta nhé.
Tôi là Lớp trưởng Cậu thông minh thật đấy
Thiên Lạt Chi Âm Tại sao?
Tôi là Lớp trưởng Chẳng phải là do hàng xóm nhà cậu sao, anh ta nói muốn đưa Cố Chiến đến chơi cùng…
Thấy hai chữ Cố Chiến này, Cừu Niệm Dao theo bản năng muốn ngẩng đầu nhìn, ngẩng được một nửa, lại cứng đờ cúi đầu xuống, dùng ngón tay chọc chọc vào điện thoại.
Là Cừu không phải Cừu Có người ngoài, sao không nói sớm
Tôi là Lớp trưởng Vô tội.ipg
Tôi là Lớp trưởng Tớ cũng mới biết sáng nay, đã gửi tin nhắn cho Tiểu Âm rồi mà
Thiên Lạt Chi Âm Lỗi của tớ.ipg
Thiên Lạt Chi Âm Hôm qua ngủ quá muộn, sáng nay còn nhờ Dao Dao kéo tớ dậy, trên taxi đều ngủ bù, chạy vội vàng để bắt xe, không có thời gian xem điện thoại.
Là Cừu không phải Cừu …
Là Cừu không phải Cừu Bây giờ còn có thể rút lui và được hoàn tiền không?
Tôi là Lớp trưởng Rút lui, khó Hoàn tiền? Khó càng thêm khó
"…"
Ba người lặng lẽ tắt điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn nhau, vẻ mặt phức tạp.
"Tiểu Âm "
Cừu Niệm Dao nghe thấy giọng nam trong trẻo truyền đến từ phía saụ
Giọng nói này là…
Người hàng xóm tốt bụng của Lương Tiểu Âm
Vừa nãy lớp trưởng nói hắn sẽ đưa Cố Chiến đến, vậy nên, bây giờ, Cố Chiến, ở phía sau sao?


⬅ Trước Tiếp ➡