⬅ Trước Tiếp ➡
- Lớn lên xinh đẹp, có thực lực mà cảnh ngộ bi thảm gọi là đẹp thảm cường. Lớn lên xinh đẹp, thực lực kiên cường, tính cách lại đủ cương*, đây gọi là đẹp cương cường.
(Cương trong cương trực, cứng rắn.)
Đường Cửu:
- Trần Ân Tứ rất cương trực sao? Em còn nghĩ cô ấy là loại người một mặt...
Dung Dữ:
- Kiến thức cậu hạn hẹp quá rồi, hai chữ Trần Gia không phải để gọi chơi. Lúc đầu trong giới chúng ta có hai Gia, Gia đầu tiên đang gõ phím trước mặt cậu (Kiết Gia
Việc Trần Ân Tứ dỗi giới truyền thông lớn đến mức tin về cô ở trên Hot Search Weibo liên tục ba ngày, mới từ từ giảm.
Trong ba ngày này, Trần Ân Tứ không có bất kỳ động tĩnh nào, "cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước"*, trải qua rất dễ chịu.
(Nguyên văn: "大门不出 二门不迈" - "Đại môn bất xuất, nhị môn bất mại". Ý nói luẩn quẩn trong nhà không màng thế sự như các vị tiểu thư xưa. "Đại môn = cửa lớn" ý là chuyện thiên hạ, "Nhị môn= cửa nhỏ" là những chuyện trong nhà trong phủ.)
Sáng sớm ngày thứ tư, cô nhận được điện thoại của Lục Tinh:
- Một giờ trưa chụp bìa tạp chí thời trang Feng. Mười giờ chúng ta xuất phát, cậu vẫn còn hai tiếng để chuẩn bị.
Trần Ân Tứ chưa ngủ đủ giấc, "Ừ, ừ" hai tiếng cho có lệ. Vừa kết thúc cuộc gọi, cô còn muốn ngủ thêm, kết quả bị Lục Tinh phá rối, chặt mất mộng đẹp, cô lăn qua lộn lại vẫn không sao ngủ được, đành phải rời giường đi rửa mặt.
Chờ Trần Ân Tứ trang điểm xong, Lục Tinh cũng đến. Xuống nhà, lên xe, Trần Ân Tứ ngồi vào vị trí của mình, từ từ tháo kính râm, chờ Lục Tinh nói chuyện.
Một phút sau, cô nhìn Lục Tinh một cái.
Hai phút sau, cô lại nhìn Lục Tinh thêm một lần.
- Tinh Tinh, hôm nay cậu có chút không chuyên nghiệp đó.
Lục Tinh vẫn không phản ứng, Trần Ân Tứ chỉ đành mở miệng:
- Tinh Tinh, sao cậu không báo cáo hành trình tiếp theo của tớ.
Lục Tinh nghiêm trang nói:
- Một giờ chiều hôm nay, chụp hình tạp chí thời trang Feng... Chụp bìa cho tạp chí Feng...
Trần Ân Tứ dùng ánh mắt "cậu đang đùa tớ" liếc Lục Tinh. Không hiểu vì sao cậu ấy lại đọc lịch trình một lần nữa:
- Tiếp theo thì sao? "
⬅ Trước Tiếp ➡