⬅ Trước Tiếp ➡
Phản ứng đó của Lục Tinh trong mắt Trần Ân Tứ có nghĩa không tin:
- Lục Tinh, cậu có ý gì? Không tin tớ? Tớ nói cho cậu biết, việc tớ hối hận nhất đời này chính là ngủ với tên đểu cáng Tần Kiết...
Lục Tinh không ngừng nhìn Trần Ân Tứ lắc đầu, làm mặt quỷ với Trần Ân Tứ cười hai tiếng “Hơ hơ”
- Ân Ân, cậu là nói đùa đi...
- Nói đùa? Cậu xem tớ có giống nói đùa không. Lục Tinh, cậu đừng nhìn tên cẩu đó thành người. Thật ra là nhìn được chứ không dùng được, kỹ thuật trên giường hỏng bét, như gối thêu hoa*, bánh trôi rỗng ruột, chỉ dùng để đủ số lượng.
(Chú thích *: Chỉ kiểu người có hình thức bên ngoài nhưng không có học thức. Giống câu “Bên ngoài vàng ngọc bên trong thối nát.")
Trong lúc Trần Ân Tứ ai oán tố cáo, có một bóng dáng đứng kế bên cô. Vừa quay đầu, cô nhìn thấy Tần Kiết đang cởi áo vest, mặc mình áo sơmi trắng đơn giản. Anh chậm rãi mở vòi nước, chậm rãi rửa tay, sau đó đóng vòi nước, lại từ từ rút mấy tờ khăn giấy ra lau, mười ngón tay nghiêm túc lau hết.
Trần Ân Tứ: “...”
Lục Tinh che mặt, làm như không thấy. Tần Kiết lau xong tay, ném từng viên giấy vào trong thùng rác kế bên, nhẹ nhàng xoay người, nhìn Trần Ân Tứ, bỏ lại một câu:
- Vậy thì em đừng khóc nha.
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC
Trần Ân Tứ như nghe được một câu chuyện hài hước, chợt cười:
- Khóc?
Tuy rằng nói xấu sau lưng mà bị phát hiện thì cực kỳ ngượng và đuối lý, nhưng cô nhớ đến việc mấy tháng nay bị dân mạng chửi đều do cái tên cẩu thối trước mặt này gây ra. Bị chửi có thể không tính nhưng các hợp đồng của cô cũng mất luôn, ngượng ngùng với đuối lý gì chứ, tất cả đều vô nghĩa. Dù sao nghe cũng nghe rồi, Trần Ân Tứ quang minh chính đại trừng lại Tần Kiết, gân cổ lên:
- Tôi mắng anh đó, anh rơi nước mắt?
Khí thế: “Ai khóc? Con mắt nào của anh thấy tôi khóc?”
Tần Kiết cao hơn Trần Ân Tứ rất nhiều. Dù cho Trần Ân Tứ mang giày cao gót cũng phải ngước lên mà nhìn. Đôi giày cao như thế, vẫn chưa làm cô mãn nguyện, bản thân không muốn bị thua thiệt, nên cô ưỡn người thẳng như cây bút. Lục Tinh đang bụm mặt, liền lén kéo kéo làn váy Trần Ân Tứ. Nhận được tín hiệu của Lục Tinh, Trần Ân Tứ tưởng cô ấy nói mình đừng chọc Tần Kiết nữa, lại càng tức hơn, nên nhanh chóng chêm thêm hai câu. Nhận định bản thân cực kỳ có lý, Trần Ân Tứ nâng cao giọng:
- Với lại, khóc thì đã sao? Anh chưa từng khóc? Lúc mới sinh ra ai mà chả khóc oa oa!
Lục Tinh âm thầm xoay người, hận không thể lập tức đâm đầu vào tường để ngất ngay tại chỗ. Tần Kiết đang rũ mắt, đột nhiên nâng mí, nhìn về hướng Trần Ân Tứ. Đôi mắt anh đen nhánh đánh giá cô một lượt từ trên xuống, sau đó cười như có như không một cái, rồi quay người bước đi.
Anh rất cao, chân lại dài, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu. Cãi lộn với người ta, khó nhất là việc dập lửa, hơn hết đối phương căn bản chẳng thèm quan tâm mình. Trần Ân Tứ bị Tần Kiết chọc tức:
- Tinh Tinh, cậu xem, tên đó là cái loại gì? Cẩu nam nhân kia lúc rời đi bỏ lại cái ánh mắt như nào? Coi rẻ ông sao? Sớm biết như thế lúc ra cửa mang đôi dép thật cao, cùng so bì với hắn.
Lục Tinh:
- Có xem rẻ cậu hay không thì không biết, nhưng tớ chắc chắn anh ta thấy cậu NGU!
⬅ Trước Tiếp ➡