⬅ Trước Tiếp ➡
- Lão Đại, em chỉ nói có mỗi câu đó...
Cùng lúc, Dung Dữ bưng ly cà phê, cười tủm tỉm mở miệng:
- Nghe Tiểu Cửu nói, Trần Ân Tứ mắng cậu là tên cẩu?
Đường Cửu: “...”
Ba giây sau, Đường Cửu không thể chịu nổi ánh mắt chằm chằm của Tần Kiết, tay xoa bụng chạy vào nhà vệ sinh.
Dung Dữ:
- Tiểu Cửu còn nói, Trần Ân Tứ ngoài đời đẹp kinh diễm hơn trên ảnh chụp, điều đó có thể nói, Trần Ân Tứ càng lớn càng hoàn mĩ?
Tần Kiết không thèm quan tâm Dung Dữ, trực tiếp đi thẳng vào phòng làm việc. Dung Dữ theo sau hắn, không hề rời khỏi:
- Lâu ngày gặp lại cảm giác thế nào?
Tần Kiết tháo đồng hồ, lấy áo blouse trắng vắt trên ghế mặc lên trên người, bước vào phòng thực nghiệm. Dung Dữ nhắm mắt theo đuôi:
- Tần Cẩu, đừng ích kỷ như thế, chia sẻ cảm nhận khi gặp Trần Ân Tứ đi.
- Làm tinh.*
(Làm tinh - “作精”: ý là tìm đường chết.)
Cửa phòng thực nghiệm quét khuôn mặt Tần Kiết, tự động mở ra. Tần Kiết ném hai chữ như thế rồi bước vào.
"Làm tinh"...
Tiểu yêu tinh tìm đường chết.
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC
Đêm hôm đó, Trần Ân Tứ trằn trọc khó nhắm mắt, mãi mới ngủ được, lại mơ một giấc mộng.
...
Căn phòng trong mơ rất cũ, không tính là lớn. Trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp, có một nam một nữ...Ngón tay trắng nhợt người con gái, bấu vào bả vai người con trai, khóc không ngừng...
Dù cho trong mộng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Ân Tứ cũng nhịn không được mà nóng lên.
Kết quả, giấc mộng càng mơ càng thật, vốn dĩ bức tranh không tiếng động, âm thanh dần dần lớn lên.
⬅ Trước Tiếp ➡