Gia Ý hít sâu một hơi, lại cảm thấy bàn tay anh siết chặt, nắm chặt lấy tay cô.
“Thật vậy chăng?” Diêu Trân Như xuy một tiếng.
“Ngày mai tôi sẽ mang thẻ căn cước của cô ấy tới.” Hoắc Chấn Dương nhún nhún vai.
“Không cần, cha tin!” Hoắc Thiên Phái mỉm cười, tự tin nhìn thẳng Gia Ý, vừa rồi ở nhà kính trồng hoa tuy chỉ ở chung với cô gái này một lại, nhưng cảm giác mặc kệ lời nói cử chỉ của cô, hay là kiến thức, tuyệt đối không phải những cô gái lung tung rối loạn ở bên ngoài, “Cha tin ánh mắt của Chấn Dương, cũng tin ánh mắt của mình.” Lại trách cứ Diêu Trân Như: “Người Hoắc gia còn chưa không phóng khoáng đến mức phải đi điều tra bạn gái của con trai, bà có mất mặt không!”
Diêu Trân Như đỏ bừng mặt.
Hoắc Thiên Phái sợ dọa tới cô gái lần đầu đến nhà, lại nhu hòa nói: “Lần này còn phải cảm ơn paparazzi chụp lén, bằng không còn không biết Chấn Dương quen một người bạn gái tốt như vậy.”
“Không phải nên cảm ơn paparazzi.” Anh đột nhiên mở miệng nói, phá vỡ không khí nhẹ nhàng.
“Chấn Dương, có ý gì?” Hoắc Thiên Phái cảm giác không bình thường.
Hoắc Chấn Dương như suy tư nhìn về phía Diêu Trân Như, cười như không cười: “Vậy phải con trai tốt của dì.”
“Cậu ——” Diêu Trân Như chột dạ, ấp úng đứng lên.
Hoắc lão gia không rõ có ý gì, lập tức thay đổi sắc mặt: “Gọi Chấn Hiên về!”
“Thiên Phái, Chấn Hiên tuyệt đối không hại anh trai ——” Diêu Trân Như vội vàng giải thích.
Hoắc Thiên Phái cũng nhìn con trai trưởng: “Chấn Dương, con có chứng cứ không?”
“Biệt thự núi Hoàng Long có rất nhiều vệ sĩ cùng nhân viên, paparazzi sẽ không dễ dàng trà trộn vào như vậy.” Giọng điệu của Hoắc Chấn Dương làm người ta không rét mà run, “Sáng nay con đã bảo lão La đi điều tra tên paparazzi kia, hôm trước tài khoản ngân hàng có anh ta có thêm một khoản tiền, người chuyển khoản là em hai.” Quay đầu nhìn về phía Diêu Trân Như, giọng điệu có chút hài hước: “Không biết em hai bỗng nhiên chuyển khoản cho một tên paparazzi, là có nguyên nhân gì?”
“Cậu ——” Diêu Trân Như trừng lớn đôi mắt.
“Bà cút lên lầu! Đây là con trai ngoan mà bà dạy a, hại anh trai của mình sao? Lát nữa sẽ khiến mẹ con bà đẹp mặt!” Hoắc Thiên Phái tức giận đến ngực đau.
Lần này tốt rồi, ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, chẳng những khiến lão gia càng vừa lòng Hoắc Chấn Dương, chỉ sợ việc Chấn Hiên về tổng bộ phải ngâm nước nón!
Diêu Trân Như khó thở, thấy ánh mắt giết người của lão gia xẻo tới, chỉ có thể dậm chân một cái, lên lầu trước.
Gia Ý hơi tặc lưỡi, người đàn ông này làm việc đúng là nhanh gọn, phản kích một cái liền đánh tan âm mưu của mẹ kế, còn được chỗ tốt.
Quả nhiên không buôn bán không gian dối! Người đàn ông có thể chơi đùa trong thương trường, tâm tư nhất định sâu không thấy đáy.
Như vậy xem ra, anh sẽ dễ dàng buông tha cho mình sao?
Gia Ý thấy lạnh lẽo, nhịn không được trộm quay đầu.
Vừa vặn anh cũng đang nhìn thẳng vào cô, ánh mắt như đang tường tận xem xét con mồi nhỏ trong lòng bàn tay, sau đó, bàn tay xiết chặt, âm thầm gông cùm xiềng xích cô đến không thể nhúc nhích.
1: Yêu quý mạng sống, rời xa cầm thú.
Lúc cơm chiều, Gia Ý thấy tâm trạng của Hoắc Thiên Phái bị mẹ con Diêu Trân Như ảnh hưởng, không ngừng gắp đồ ăn thêm cơm cho Hoắc lão gia, thỉnh thoảng nói một chút kiến thức về hoa lan còn sót lại trong trí nhớ, dụ dỗ ông cụ đến cuối cùng mặt cũng giãn ra, còn gọi Âu quản gia mở một bình rượu vang đỏ trong hầm rượu.
“Đây là rượu vang đỏ Burgundy của một trang viên ở nước Pháp, thiếu gia, La tiểu thư, không bằng cùng lão gia uống một chút đi.” Âu quản gia cười giới thiệu.
Đây là bình rượu quý mà lão gia đã cất giấu hai mươi năm, khách quý tới cũng không mở ra, hôm nay khó có được lại muốn mở, có thể thấy lão gia vui vẻ đến cỡ nào.
Hoắc Chấn Dương đặt bộ đồ ăn xuống, dùng khăn lau khóe miệng một chút: “Lát nữa con còn phải lái xe, không uống.”
Giọng điệu không nóng không lạnh, cự người ngàn dặm.
Ý cười trên mặt Hoắc Thiên Phái cứng lại, có chút thất vọng.
Người đàn ông này, đối với cấp dưới giống một đế vương, đối với cô giống một bạo quân, đối với cha mình lại giống một khối băng lạnh lẽo.
Gia Ý không muốn nhìn ông cụ thất vọng, nhịn không được duỗi dài chân, ở dưới bàn nhẹ nhàng cọ chân người đàn ông bên cạnh, ý bảo đừng nói nữa, lại nhìn Hoắc Thiên Phái ngọt ngào cười, hoà giải: “Bác trai, để cháu uống với bấc.”
Hoắc Chấn Dương cảm thấy mắt cá chân được nhẹ nhàng cọ một cái, ánh mắt ngưng lại, dừng trên người cô gái, khóe miệng không dễ phát hiện mà cong lên.
Cô nhóc thật đúng là không khách khí, mới làm khách mấy tiếng, liền coi mình thành chủ nhân, dám ra lệnh cho anh.
Vì cảnh cáo vật nhỏ tự chủ trương, bàn tay to trượt qua, thừa dịp cô ngồi gần rất tiện lợi, ở dưới bàn thuận tay tóm lấy chiếc chân nhỏ duỗi qua đây của cô, chặt chẽ cầm trong lòng bàn tay.
Người đàn ông, điên rồi! Gia Ý suýt nữa kinh hô ra tiếng, lại sợ làm ông cụ chê cười, không dám lộ ra.
Hoắc Chấn Dương nhìn cô giống con mèo nhỏ bị bắt nạt lại không thể cáo trạng, ý cười bên môi càng sâu.
Gia Ý muốn rút chân về, rồi lại không bằng sức của anh, chỉ có thể liều chết vùi vào chiếc ghế rộng khắc hoa.
“La tiểu thư, làm sao vậy?” Hoắc Thiên Phái ngồi ở đối diện nhận ra sự khác thường của Gia Ý, quan tâm hỏi.
“Không…… Không có gì.” Người đàn ông ngang ngược ở dưới bàn làm giọng nói Gia Ý có chút run rẩy, giống con mèo nhỏ đáng thương hề hề,.
“Thật sự không có việc gì?” Hoắc Thiên Phái hoài nghi nhìn Gia Ý, khuôn mặt trắng nõn của cô gái nhỏ đã trướng đến đỏ hồng, tựa như uống rượu say, “Không phải có chỗ nào không thoải mái chứ?”
“Thật sự không có việc gì.” Gia Ý nỗ lực cắn môi, làm giọng nói bình thường một chút, thừa dịp ông cụ không chú ý, dùng sức hung hăng trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh một cái.
Nói là trừng mắt lại càng giống như đôi mắt quyến rũ đưa làn thu thủy, nhìn đến cả người Hoắc Chấn Dương có chút nóng lên, thấy cô không dám tự tiện làm chủ nữa, rốt cuộc rút bàn tay to về.
Gia Ý thở ra một hơi, vụng trộm kéo ghế cách ra mấy tấc.