⬅ Trước Tiếp ➡
Là Đường Ân Ân tới tìm.
Gia Ý hoảng sợ, toilet quá yên tĩnh, sợ Đường Ân Ân cảm giác được hô hấp của mình trong này có chút nặng, vội cho người đàn ông một ánh mắt, biểu tình toàn là “Anh không cần nói chuyện, anh không cần phát ra âm thanh…… Dừng, tạm thời anh cũng chịu khó nghẹn thở lại đi”.
Người đàn ông khẽ nhếch đôi mắt thon dài, anh lại có thể không thể quang minh gặp người? Thân mình thon dài của anh nghiêng xuống.
Hơi thở lạnh lùng cường đại dán ở trên người, Gia Ý biết người đàn ông này đang trả thù mình, nào dám lên tiếng, hô hấp cũng nhanh dừng lại, trừng lớn mắt phượng, liếc xéo anh một cái.
“Gia Ý, làm sao vậy? Có chuyện gì sao?”
Còn không phải cởi chiếc tất chân sao, cần lâu như vậy sao, không phải đã xảy ra chuyện chứ, Đường Ân Ân kỳ quái, đi vào.
Trái tim Gia Ý treo trên cổ họng, lúc này mới phản ứng lại được, vội lớn tiếng đáp lại: “Không có việc gì, tôi ở đây, ấy ấy, tôi ra ngay đây. Cô về văn phòng trước đi.”
Đường Ân Ân thấy cô có đáp lại, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, thu hồi gõ cửa tay: “Được, vậy cô nhanh lên một chút.” Lại nhìn bốn phía, biết toilet không có ai, che miệng: “Cọp mẹ kia vừa rồi thấy cô không có ở đây, tức giận rất lớn, muốn cô lập tức vào, tôi sợ cô ấy đợi cô quá lâu sẽ xé xác cô. Tôi đi đây.”
“Được, cảm ơn cô Ân Ân.” Gia Ý tưởng tượng đến giám đốc Thôi răn dạy, hoảng hốt, vội gật đầu.
Người đàn ông thu hết biểu tình hoảng loạn của cô trong đáy mắt, sắc mặt hơi hơi thay đổi, không nói gì.
2
Nghe thấy tiếng bước chân của Đường Ân Ân càng lúc càng xa, mồ hôi trên lưng Gia Ý khô đi: “Được rồi, anh có thể đi rồi. Nếu như bị người thấy anh đường đường tổng tài tập đoàn chạy tới công ty con, còn ở toilet nữ công ty con, mặt mũi anh sẽ mất hết!”
Hoắc Chấn Dương thấy khuôn mặt nhỏ của cô gái nhỏ từ khẩn trương đến tái nhợt đến hồng nhuận, chưa từng cảm thấy chọc ghẹo một người lại thú vị như vậy.
Anh rất có hứng thú nhướng mày, nếu là mình trước kia, nhất định sẽ cảm thấy hành động như vậy rất ấu trĩ.
Một CEO, tự nhiên tự mình đến một công ty con nho nhỏ, còn vào toilet nữ, đưa tất chân cho một cô gái?
Nhưng, bây giờ anh mới phát hiện loại trò chơi nhỏ này rất kích thích, cho dù lại chơi thêm vài lần, có lẽ anh cũng sẽ không ngại.
Nhún nhún vai, Hoắc Chấn Dương rời đi.
Gia Ý nhẹ nhàng thở ra, thành thạo thay tất chân mới, không khỏi lại có chút dở khóc dở cười, mới vừa ứng phó xong mới chỉ một con sói lớn, còn phải đi ứng phó một con cọp mẹ.
Cô bây giờ đang ở trong vườn thú sao!
Sau năm phút đồng hồ, cô ra khỏi toilet, trở lại ngồi xuống chỗ ngồi giữa ô vuông của mình trong văn phòng.
“Cô đã trở lại rồi.” Đường Ân Ân bên cạnh chào hỏi.
Gia Ý trộm kéo cô lại gần: “Không phải nói giám đốc Thôi tìm tôi sao? Sao không thấy người đâu.”
“Ấy, vừa rồi còn ở đây, tôi cũng không phát hiện cô ấy đi đâu.” Đường Ân Ân nhìn chung quanh một vòng.
Cùng lúc đó, văn phòng giám đốc J&J.
Giám đốc Thôi nơm nớp lo sợ đứng trước bàn làm việc của mình, đến bây giờ còn chưa từ trong khiếp sợ tỉnh lại được.
Trời ạ, CEO tập đoàn lại có thể tự mình tới J&J, đây chính là lần đầu nhé, hơn nữa trước khi đến đây còn không thông báo tiếp đón một tiếng.
So với hoàng đế cải trang vi hành còn làm người khẩn trương hơn!
Càng quan trọng là, chức vị của giám đốc Thôi ở J&J không phải cao nhất, còn có tổng tài ở đây, không đi chỗ tổng giám đốc J&J, lại có thể tới văn phòng cô ta!
Nửa ngày, giám đốc Thôi mới dám nâng mắt kính, nhìn về phía chiếc bàn.
Vốn dĩ chỗ đó hàng ngày vẫn thuộc về mình hất hàm sai khiến, ngồi trên ghế xoay mắng chửi cấp dưới, bây giờ một thân ảnh đĩnh đạc đang ngồi đó, đưa lưng về phía mình, tựa như thưởng thức cảnh sắc thành thị ở sau cửa sổ.
Ngón tay thon dài mạnh mẽ xinh đẹp của người đàn ông nhẹ nhàng gõ nhịp trên bàn bàn làm việc, không khí, trầm tĩnh đến đáng sợ.
“Cô đã đến J&J bao nhiêu năm rồi.” Rốt cuộc, người trên ghế xoay vẫn luôn quay lưng lại đã mở miệng.
“Mười năm, tổng tài.” Giám đốc Thôi lau mồ hôi vội trả lời.
“Vẫn luôn làm giám đốc?” Ngữ khí như cũ nhàn nhạt.
“Đúng vậy, sau khi tới công ty hai năm liền bắt đầu nhận chức vị này.” Giám đốc Thôi nghe anh hỏi như vậy, có chút âm thầm vui sướng, chẳng lẽ ánh mắt tổng tài nhìn đến, muốn đề bạt mình?
Ngừng lại một chút, giọng người đàn ông nhẹ nhàng: “Từ hôm nay trở đi, đến kho hàng J&J làm trước đi, trong hai tháng.”
Giám đốc Thôi vui mừng đột nhiên im bặt, sợ ngây người: “Ngài có ý gì?”
Mỗi ngày cô ta vẫn luôn làm đúng cương vị giám đốc, vì sao phải đến kho hàng làm những việc nặng nhọc đó?
“Vẫn luôn ở địa vị cao cấp, rất nhiều vấn đề cơ sở sẽ nhìn không ra. Đi kho hàng có thể rèn luyện một chút. Hai tháng sau, tôi sẽ phái trợ lý hỏi người quản kho hàng, xem biểu hiện của cô ở kho có đủ tư cách không. Thêm nữa, là từ giờ trở đi.” Người đàn ông nói không nhanh không chậm, cuối cùng, đứng lên.
Đi qua bên người cô ta, đẩy cửa đi ra ngoài.
Giám đốc Thôi hận không thể tìm một khối đậu hủ đập đầu mà chết, hôm nay ra cửa lại đụng phải sát tinh gì, lại chỉ có thể xám xịt mặt mày thu dọn đồ, vẻ mặt đưa đám đến làm phụ cho kho hàng ở lầu một.
*
Biết được giám đốc Thôi tạm thời bị điều đi kho hàng làm công nhân hai tháng, trong văn phòng lại náo nhiệt một trận.
“Thật hay giả?” Gia Ý giật mình.
⬅ Trước Tiếp ➡