Gia Ý tưởng La quản gia đi vào, đang muốn chào hỏi, lại nghe giọng của La quản gia truyền đến từ ngoài cửa.
“Tưởng tiểu thư, hôm nay thiếu gia không ở đây, ngài về nội thành trước đi.”
“Chú đừng gạt tôi, tôi biết mấy ngày nay Chấn Dương ở biệt thự Hoàng Long sơn, để tôi đi vào…… Làm sao vậy, tôi không thể gặp mặt Chấn Dương sao?”
Là giọng của một cô gái trẻ tuổi, còn có tiếng La quản gia bị đẩy ra.
Tiếng giày cao gót thanh thúy dần tới gần, bóng dáng cô gái kia xuất hiện trong tầm mắt Gia Ý.
Cô gái kia khoảng 24-25 tuổi, vừa thấy cũng là có chú ý cách ăn mặc, trên người mặc bộ âu phục màu tím của thương hiệu One piece, cố ý kéo cổ áo xuống nửa tấc, lộ ra cái rãnh sâu hun hút, dưới chân đi đôi cao gót hơn mười centimet, khiến dáng người càng cao gầy thon thả.
Mái tóc xoăn hất sang một bên, lộ vẻ phong tình vạn chủng, trang điểm cực kì tinh xảo, môi đỏ lông mày đen, khiến ngũ quan không chê vào đâu được.
Sự xinh đẹp bắn ra bốn phía, khuôn mặt lại có chút hùng hổ doạ người.
Lúc nhìn thấy cô gái ngồi trên bàn ăn ở phòng khách, cô ta lắp bắp kinh hãi, lập tức lạnh lùng: “Cô là ai?”
Ánh mắt của cô gái này hận không thể ăn luôn cả mình, Gia Ý còn chưa kịp mở miệng, dì Lý đã đứng lên, tựa như đã thấy nhiều không thể trách: “Lão La đã nói thiếu gia không ở đây, chắc Tưởng tiểu thư cũng nhìn thấy rồi đi.”
Tưởng Mỹ Nghi không nói chuyện, chỉ nhìn thẳng Gia Ý, sự lạnh lẽo trong mắt càng sâu, giơ tay chỉ: “Cho nên, mấy ngày nay thiếu gia của mấy người đang ở chung với người phụ nữ này?”
La quản gia nói: “Tưởng tiểu thư, trời không còn sớm, tôi đi lấy xe đưa cô trở về. Xem báo chí nói, hình như mấy ngày nay cô sắp thử vai cho một bộ phim điện ảnh? Đừng chậm trễ.”
Tưởng Mỹ Nghi hừ lạnh một tiếng, hất tay La quản gia ra, đánh giá Gia Ý một phen.
Trên người cô gái mặc một bộ váy hoa người già, giống đồ nhà quê, trên mặt có vài vết sẹo, còn sợ hãi rụt rè, nhìn không ra có chỗ nào mạnh hơn mình!
Cô ta châm biếm: “Gần đây Chấn Dương làm sao vậy? Phẩm vị kém như vậy? Thích cái loại này? Còn kém cả trợ lý và bảo mẫu hơn bốn mươi tuổi ở cạnh tôi!”
“Tưởng tiểu thư, vị tiểu thư này chỉ là khách của thiếu gia ……” Dì Lý giải thích.
Càng giải thích càng giống che dấu. Hoắc Chấn Dương đã mang cô gái nào tới biệt thự tư nhân ở Hoàng Long sơn sao?
Tưởng Mỹ Nghi rất ghen ghét, miệng không lưu tình: “Ánh mắt Chấn Dương không kém như vậy, nhất định là cô cho không đi? Cũng không biết dùng thủ đoạn ghê tởm gì! Con gái bây giờ có mẹ sinh, không mẹ dạy, không biết xấu hổ!”
Dì Lý và La quản gia nhìn nhau một cái, đang muốn kéo Gia Ý đi, miễn cho bị Tưởng tiểu thư nhục nhã, bỗng nhiên nghe thấy Gia Ý nói: “Dù không biết xấu hổ thế nào, cũng tốt hơn người mặc kệ ý của chủ nhà, mạnh mẽ xông vào biệt thự của người khác.”
Cô gái thoạt nhìn giống thỏ trắng, vậy mà phản kích lại mình?
Tưởng Mỹ Nghi sợ ngây người.
Cô ta là minh tinh hạng nhất trong nước, chỉ có người khác nịnh hót cô ta, chưa từng phải chịu sự tức giận như vậy, tỉnh táo lại, giận dữ giơ tay lên muốn tát Gia Ý, lại nghe thấy ngoài cửa truyền đến giọng nói trầm thấp quen thuộc còn mang theo chút hứng thứ: “Cô ấy nói không sai.”
1: Báo đáp tôi.
Mấy người trong phòng khách nhìn về phía giọng nói.
Hoắc Chấn Dương mặc một bộ tây trang màu đen được cắt may thủ công, dáng người cao lớn đang đứng ở cửa, đôi mắt thâm thúy hơi nghiêng, dấu diếm vài phần sắc bén cùng bất mãn nói không nên lời, như sự bình yên trước cơn bão.
“Chấn Dương! Anh đã trở lại!” Đôi mắt Tưởng Mỹ Nghi sáng lên, nhào tới, vừa muốn giữ chặt anh, mới phát hiện ánh mắt tối tăm không vui của anh, tức khắc rút tay về, nhíu mày chỉ Gia Ý ở trong phòng khách: “Mấy ngày nay anh đều ở bên cô ta?”
Vốn dì Lý muôn đưa Gia Ý tiểu thư lên lầu trước, không nghĩ tới đôi môi mỏng hoàn mỹ của Hoắc Chấn Dương hơi cong lên, đi về phía Gia Ý.
Gia Ý còn chưa phản ứng lại, Hoắc Chấn Dương đã cánh tay của cô giơ về phía Tưởng Mỹ Nghi: “Ừ.”
Chỉ một từ “Ừ” đơn giản, khiến dì Lý cùng La quản gia ngây người.
Sắc mặt Tưởng Mỹ Nghi thay đổi, vẫn không dám tin tưởng, trừng lớn đôi mắt: “Cô ta…… Cô ta là gì của anh……”
“Được ở trong biệt thự của tôi, cô nói là người nào?” Hoắc Chấn Dương nắm tay lại, đặt tay Gia Ý ở khóe môi, vô cùng lưu luyến khẽ chạm một cái, nhàn nhạt nói: “Đương nhiên là người phụ nữ của Hoắc Chấn Dương.”
Gia Ý hít sâu một hơi, hiểu rõ tên biến thái này muốn lợi dụng mình để tống cổ cô gái kia, muốn tránh khỏi tay anh.
Hoắc Chấn Dương trở tay nắm chặt, không cho cô cơ hội để tránh thoát, ngược lại còn dùng thêm sức, khuỷu tay cong lại, kéo cô vào trong ngực.
Gia Ý bỗng chốc bị người đàn ông này kéo vào trong ngực, cái trán đụng phải bộ ngực cường tráng của anh.
“Sao nào? Đụng đau?” Hoắc Chấn Dương bóp chặt eo cô gái, vuốt ve đầu cô, giọng điệu hiếm khi nào có sự cưng chiều.
“Sẽ không, sẽ không! Anh ở bên cô ta từ lúc nào? Nếu là người phụ nữ của anh, đã sớm bị đội paparazzi đào ra!……” Tưởng Mỹ Nghi đứng trước mặt hỏi anh, vốn dĩ muốn có được câu trả lời phủ định, muốn anh nói cho mình biết, đứa con gái quê mùa này không liên quan đến anh, không nghĩ tới, hai người thật sự có một chân!
“Người phụ nữ của tôi đương nhiên phải cưng chiều giấu trong lòng bàn tay, không thể tùy tiện xuất đầu lộ diện,” Hoắc Chấn Dương nhếch môi, ôm chặt cô gái hơn chút, âm thầm véo Gia Ý một cái.
Gia Ý ăn đau, hiểu rõ ý của anh muốn mình phối hợp, cắn cắn môi, nghiêng đầu sang chỗ khác.
Hoắc Chấn Dương liếc xéo cô gái mềm mại trong ngực, không khỏi nở nụ cười, cúi người xuống chậm rãi lại gần khuôn mặt cô.
Đây là cố ý uy hiếp mình! Mắt thấy anh sắp chạm vào môi mình, Gia Ý vội vàng co rụt lại, hừ! Được rồi, coi như báo đáp sự chăm sóc của dì Lý đi.
Cô nắm chặt đôi tay trắng như phấn, âm thầm chống lại sự tiến công của người đàn ông này, mặt đã sớm không còn chút máu nhìn Tưởng Mỹ Nghi: “Tưởng tiểu thư, hy vọng cô đừng quấy rầy một người đã có bạn gái. Cô là minh tinh, nếu truyền ra ngoài cô quấn lấy người đã có bạn gái, kẻ thứ ba tự đưa tới cửa, danh tiếng sẽ không dễ nghe đi? Không phải gần cô còn muốn thử vai à, cũng sẽ có ảnh hưởng đi?”
Không nghĩ tới, con thỏ nhỏ thoạt nhìn rất đơn thuần ngu xuẩn, vậy mà rất biết ăn nói a, còn có vài phần thông minh.
Hoắc Chấn Dương nhướng mày.
“Con bé xấu xí, đồ quê mùa! Mày dám uy hiếp tao!” Tưởng Mỹ Nghi rốt cuộc tỉnh lại từ trong mất mát, ngày thường được fans khen ngợi đã quen, cô ta luôn cao cao tại thượng không cách nào chấp nhận được sự chế nhạo của một đứa con gái không chút tên tuổi, nổi cơn điên đi về phía trước vài bước, muốn túm chặt tóc Gia Ý, còn chưa tới gần, đã bị Hoắc Chấn Dương tóm lấy cổ tay.