Ở trong mắt anh ta, Tiêu Ý Ý cô, đã sớm rách nát rồi.
Cho dù cô nói, cô chưa từng gặp chồng mình, càng chưa từng có đàn ông, anh ta cũng… Sẽ không tin tưởng cô đúng không?
Đau đớn trong lòng, như trời long đất lở cuốn sạch đại não, khiến cô sắp ngất đi, khụt khịt mũi, trong hốc mắt xuất hiện từng tầng sương mù, tầm mắt mông lung không rõ lắm, bất ngờ không phòng ngự đối diện vực sâu thẳm.
Tận cùng hành lang là khu vực hút thuốc, có một người đàn ông nghiêng người tựa vào tường, cơ thể hơi cong, cổ tay áo sơ mi xắn lên trên khuỷu tay, lộ ra một đoạn cánh tay màu lúa mạch, trên tay buông lỏng xuống có một điếu thuốc lá, chậm rãi tỏa ra khói trắng bay từ ngón tay thon dài của anh lên trên.
Không hiểu sao, Ý Ý nhìn cái tay kia tới mức thất thần, không có mấy người có được bàn tay đẹp như vậy.
Tầm mắt cô nhìn theo anh giơ tay, đôi môi mỏng nhạt ngậm lấy thuốc, khẽ hút một hơi, sương khói lượn lờ quanh gương mặt tuấn tú của anh…
Sao lại là anh!
Buổi sáng mới gặp…
Ý Ý lùi về sau một bước, phía sau vừa lúc là thang máy, cô không chút suy nghĩ ấn thang máy, đôi mắt không nhịn được liếc trộm anh một cái.
Cô kinh ngạc phát hiện, anh cũng đang nhìn cô.
Anh đứng cạnh cửa sổ, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng được bao phủ bởi một tầng bóng mờ nhạt, đôi mắt thâm thúy âm trầm kia không khỏi quá sắc bén, trong chớp mắt như thế nhìn chằm chằm vào cô.
Giống như đang tức giận…
Ý Ý vội vàng dời mắt, đúng lúc thang máy mở ra, cô nhanh chóng chui vào, sợ anh đi theo vào, tay ấn phím đều đang run rẩy, mãi đến khi cửa đóng lại, cô mới vỗ ngực, trái tim vẫn còn đang đập thình thịch.
Đúng là kỳ lạ, vì sao cô phải sợ anh, sổ sách đã thanh toán rồi, bọn họ không còn gì phải dây dưa.
Ở cửa thang máy, Tống Khải Nhân đợi ở đằng kia, cô ấy lấy di động ra, đang muốn gọi điện, hơi nâng mắt thì thấy người đi ra, cô ấy vội vàng nắm lấy tay người kia, “Đi đâu thế, bắt đầu hôn lễ rồi.”
2: Thấy cô liền hết muốn ăn
Ý Ý che giấu tất cả khác thường, miễn cưỡng bĩu môi, “Không có việc gì, tớ vào toilet một lát.”
“Cậu đừng cười, cậu cười còn khó coi hơn khóc, đi thôi.”
“Có phải vị trí của chúng ta cạnh nhau không?”
“Cậu nghĩ hay quá nhỉ, mẹ kế ác độc của cậu, đã xếp chỗ cho cậu ở trước rồi.”
Người nhà mẹ đẻ, ngồi chỗ đó cũng không có gì đáng trách, nhưng trong đám người tuổi không kém bao nhiêu đều biết, Tiêu Ý Ý và Nam Quân là người yêu từ thời trung học, để cô tận mắt chứng kiến bạn trai cũ kết hôn với chị gái, còn rõ ràng dưới mí mắt cô như vậy, chẳng khác gì xé nát cô.
Ý Ý nhún vai: “Sợ gì chứ, tớ chỉ là vai phụ mà thôi, không khiến người ta chú ý được.”
…
Hôn lễ bắt đầu nghi thức.
Đèn trong đại sảnh chuyển thành đèn màu vàng ấm áp, vầng sáng bao trùm mỗi góc, Ý Ý lặng lẽ dịch ghế về sau, như vậy người bên cạnh sẽ che khuất nửa người cô.
Cô nâng đĩa đậu phộng lên, đặt lên trên đùi chậm rãi bóc vỏ, thất thần nhìn sân khấu đầy hoa plastic, kéo dài đến tận cổng vòm.
Tiêu Tĩnh Đình mặc váy cưới dài màu trắng, trên mặt che tấm lụa mỏng, nắm lấy tay cha, thẹn thùng đi về phía giữa sân khấu, bóng dáng cao thẳng kia… Đang đợi cô ta.
Trong lòng Ý Ý cảm thấy không được tốt, ngồi ở nơi này mỗi giây đều là cực hình.
Hôn lễ tiến hành được một nửa, cô định rời đi.
Mới vừa đứng dậy, bỗng nhiên đèn trong đại sảnh tắt hết đi.
Bỗng nhiên tối đen, khiến đám khách nhân xôn xao, mấy giây sau, màn hình LED trên sân khấu xuất hiện hình bông tuyết một lát, rồi đột nhiên truyền ra một đoạn video clip khẩu vị nặng.
Hai cơ thể trắng bóng, đang hô mưa gọi gió trên giường to ở khách sạn, nữ chính bị đè dưới người, hai chân vòng quanh eo người đàn ông, cô ta hưởng thụ tới mức cơ thể cong lên, đúng lúc để lộ mặt trước màn hình.
Mặt được chụp rất rõ ràng, đúng là cô dâu mới đang chuẩn bị trao nhẫn, Tiêu Tĩnh Đình.
Mà người đàn ông kia có mái tóc dài màu nâu, dáng người cao to hơn Nam Quân…
Xung quanh tràn đầy tiếng bàn tán xôn xao.
Ý Ý cũng vô cùng khiếp sợ, sau khi hoàn hồn, ánh mắt lập tức rời đi, hình ảnh xấu hổ như thế, lại còn phóng to, không khác gì video clip người lớn mấy.
Vẻ mặt chú rể trên sân khấu xanh mét, cho dù cơ thể đứng thẳng tắp, nhưng cơ thể căng chặt, toàn thân tỏa ra phẫn nộ khiếp người, anh ta đối mặt với màn hình, đôi mắt nham hiểm nhìn chăm chú, đôi môi mím chặt lại, sắp tới ranh giới bùng nổ.
Chưa tới một phút, quả thực trong đại sảnh nổ tung, âm thanh bàn tán xôn xao càng ngày càng to, thậm chí đàn ông còn bắt đầu chỉ trỏ dáng người của cô dâu, những lời nói khó nghe ở khắp nơi.
Xí nghiệp Tiêu thị, vốn là nhà quê làm giàu, miễn cưỡng chen vào xã hội thượng lưu ở Hải Thành, hôm nay có không ít người tới, đều là đồng bọn hợp tác không có tình cảm sâu nặng trên thương trường, nhưng mọi người tới đều là nể mặt nhà họ Nam, đối với công ty nhỏ không lên được sàn chứng khoán như Tiêu thị, tất nhiên là không để vào mắt.
“Tắt, tắt đi! Lập tức tắt cho tôi!”
Tiêu Tĩnh Đình gào thét, nước mắt chảy đầy mặt, cô ta nắm lấy người ở khắp nơi, chỉ vào màn hình thét loạn, sau đó chạy tới bên cạnh Nam Quân, kéo tay anh ta khóc lóc giải thích cho mình.
Gương mặt Nam Quân ẩn giấu ở giữa sáng tối đan xen, trên gương mặt tràn đầy tức giận, cười mỉa muốn hất Tiêu Tĩnh Đình ra.
1: Đứa bé trong bụng cô là của ai