Tiếng cười vang vọng khắp phòng tập nhảy, bọn họ bắt đầu nói chuyện cười đầy thô tục.
Bạch Chỉ đứng bên cạnh nghe mà khuôn mặt nóng ran, lén sờ chỗ eo nơi quần bị dính một ít tinh dịch của thầy.
Cô có hơi áy náy vì để thầy Trần bị đám học sinh cười nhạo như vậy.
Mà hôm nay, Trần Lưu đỡ lấy eo cô, nhịn không được mà trực tiếp cọ vào cô, coi như trừng phạt.
Nghe thấy cô oán hận gậy thịt của anh chọc vào cô làm cô học không được, còn muốn để anh xếp cho cô một bạn tập khác.
"Vậy là thầy sai rồi sao? Cái lỗ nhỏ này của em còn muốn kẹp gậy thịt của ai? Hửm? Nói cho thầy nghe nào."
Bạch Chỉ không dám nói nữa.
"Nói, muốn làm bạn nhảy với ai? Nói cho rõ." Quy đầu lớn của Trần Lưu cách lớp vải quần bó sát dùng sức tiến vào hoa tâm của cô, xoay tròn nghiền ép, mang theo sự uy hiếp nhất định.
Bạch Chỉ lắc đầu, "Đừng mà.."
"Đừng cái gì? Không cần gậy thịt của tôi hay không cần bạn nhảy?"
"Không cần gì hết!" Cô có một loại trực giác, chỉ cần dám cần một bạn tập mới thì nhất định cô sẽ xong đời.
"Không cần bạn nhảy cũng được, nhưng gậy thịt của thầy giáo thì không thể không cần. Còn chưa trừng phạt đủ đâu." Trần Lưu dứt lời, cánh tay mạnh mẽ khống chế cô, đâm thật mạnh vào nơi non mềm kia.
Chỉ một động tác này, cơ bắp trên cánh tay căng ra đầy sức mạnh, hiện rõ từng đường cong.
Đôi môi Bạch Chỉ va vào nhau lập cập, "Phạt gì cơ?"
"Làm thầy bắn ra." Tiếng thở gấp trầm thấp của Trần Lưu vang lên.
"Làm thầy bắn ra đi." Trần Lưu thở dốc, bàn tay to lớn đang giữ eo cô ra buông ra.
Lưu loát kéo chiếc quần tập màu đen xuống, lấy dục vọng hung hãn trướng lớn ra.
Bạch Chỉ không quay đầu lại, cô cảm nhận được một cây gậy nóng bỏng đang chen vào giữa bắp đùi cô từ phía sau, hơi nóng từ nó tỏa ra làm bỏng làn da mềm mại giữa hai chân cô.
Tiếp theo, từ trong gương, cô nhìn thấy quy đầu khổng lồ xuất hiện giữa hai chân mình, đỏ sẫm bóng loáng, đỉnh đầu nấm kích động lúc đóng lúc mở.
Sau đó phần thân gậy ở phía trước mới từ từ lọt vào tầm mắt cô
Cô sửng sốt bất động, ngây ngốc nhìn chằm chằm.
"Đẹp không?"
Giọng nói hơi khàn mang theo dòng điện xuyên vào trong tai cô.
Trần Lưu cắn lên vành tai trắng hồng của cô gái nhỏ vẫn đang choáng váng.
Bạch Chỉ lấy lại tinh thần, quay sang nhìn anh lắc đầu: "Không được, chúng ta không thể như vậy. A!.."
Không hề báo trước, người đàn ông bỗng nhiên ác liệt đâm thật mạnh về phía trước, cả cây dương vật cắm vào khe đùi cô, hoa môi mềm mại mẫn cảm rất nhanh bị cọ một cái.
Cách lớp quần tập mỏng bằng tơ, áp sát.
Túi tinh đen tròn to lớn cũng đánh cái "bạch" vào cặp mông tròn trịa đang vểnh lên.
Bắp đùi bao lấy gốc phân thân của anh, cho dù như vậy vẫn còn một nửa phía trước xuyên qua giữa hai chân cô bị lộ trong không khí.
Kích cỡ cùng chiều dài đều ấn tượng, rất ấn tượng.
Bạch Chỉ không kịp đề phòng, sợ hãi hét một tiếng, tiếng kêu mang theo sự quyến rũ rõ ràng, cô lại nhanh chóng cắn chặt môi.