Hai tháng nay Tạ Phi xuống phía nam đánh lui man di, lời đồn thổi về công chúa và trạng nguyên truyền khắp nơi, những người không biết thì chặc lưỡi tiếc thay cho trạng nguyên lang, bổn triều quy định nếu là phò mã của công chúa sẽ không được đảm nhận chức quan trong triều, chỉ có thể lãnh lộc hàng tháng, ăn cơm mềm nhàn tản cả đời. Những người biết chuyện lại cười trạng nguyên không có nhãn lực, Luvevaland chấm co, tâm can của tể tướng đương triều mà cũng dám động, sớm muộn gì cũng khó giữ được cái mạng nhỏ.
Lời đồn càng truyền đi càng thái quá, truyền đến tai tiểu hoàng đế, đêm nay Cao Trừng tới tìm nàng, đưa ra ý định muốn tứ hôn cho trưởng công chúa và Trạng Nguyên lang tứ hôn nhưng lại bị Cao Trĩ từ chối.
Cao Trừng khó hiểu, nữ nhi bình thường đến tuổi cập kê liền đính hôn gả chồng, nhưng tỷ tỷ vì y đã lãng phí thời gian đến tuổi hai mươi vẫn cô độc một mình, trong lòng y sốt ruột, thái độ cũng mạnh mẽ hơn, Luvevaland chấm co, cứ lặp đi lặp lại như vậy làm y phát bực.
Dưới thân Cao Trĩ ướt át lầy lội, nàng chỉ muốn nhanh chóng đuổi Tạ Phi đi để tắm rửa sạch sẽ, mặc dù cung nhân trong Trường Nhạc Cung đều do Tạ Phi an bài nhưng nàng cũng không thể đang trần truồng bên hắn mà gọi người tới hầu hạ.
Nàng kéo áo trong lên, che đậy cảnh xuân trước ngực, đưa tay cởi dây trói đầu giường.
Cổ tay nàng bị trói hồi lâu nên có vết lần, Tạ Phi nhìn thấy không khỏi đau lòng, tuy nhiên thái độ của nàng vẫn khiến hắn bực bội, hắn lấy tà váy nàng đã cởi ra bay loạn dưới giường lau sạch người mình, sau đó bắt đầu mặc y phục và đi ủng vào.
Mặc y phục chỉnh tề xong, hắn lại khôi phục bộ dạng thế gia quý tộc lạnh lùng, từ trên cao nhìn Cao Trĩ: "Trí nhớ của công chúa có vẻ không tốt lắm, ngày mai thần mang người đi Lộc Sơn tế bái tiên hoàng tiên hậu, hy vọng trí nhớ của người có thể tốt hơn chút."
Cao Trĩ cảm thấy trời đất như quay cuồng, những ký ức hổ thẹn lại tập kích thần kinh yếu ớt của nàng.
Nàng kháng cự lắc đầu: "Không, ta không đi!"
Tạ Phi cũng không quay đầu lại, để lại một câu: "Nếu nàng không đi, ta sẽ chém Trạng Nguyên lang của nàng ngay lập tức"
Đêm qua bị Tạ Phi đè dưới thân rong ruổi tàn nhẫn, nhưng sau khi hắn rời đi, nàng lại cực kỳ thanh tỉnh, trằn trọc trên giường gần rạng sáng mới ngủ được.
Lúc Cao Trĩ mở mắt ra lần nữa thì mặt trời lên cao, giọng nàng hơi khàn khàn, nghiêng đầu hỏi: "Sao không gọi bổn cung dậy?"
Cung nữ đứng cạnh giường cung kính đáp: "Lúc giờ Mẹo Tạ tể tướng có đến phân phó đến tan triều xong hắn hầu hạ công chúa dậy."
Cao Trĩ hơi kinh ngạc, giờ Mẹo ... Nam nhân này không cần ngủ sao?
Tạ Phi trở về, hôm nay phiên triều kéo dài hơn thường lệ.
Tóc nàng vừa được búi thành kiểu kế lạc thành xinh đẹp thì giọng nói của Cao Trừng từ ngoài cửa truyền đến: "Hoàng tỷ đã dậy chưa? Trẫm có thể vào không?"
Thân tỷ đệ không để ân oán qua đêm, hôm qua y tức giận đến mức đập nát đồ trong Trường Lạc Cung, Luvevaland chấm co, hôm nay đích thân mang theo trân bảo quý đến bồi tội.