⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng qua là, có một điều Ninh Xu không nói rõ, nàng giúp tên sai vặt đó không phải hoàn toàn do lòng tốt.
Giờ nàng đã biết Tạ Tam đang cố bắt lỗi mình, nàng lại chỉ có một mình chiến đấu, nàng cần được giúp đỡ nhiều hơn, nhất là phần lớn hầu hạ bên cạnh Tạ Tam để là những tên sai vặt, và chỉ có tên sai vặt mới có thể xâm nhập vào bên trong.
Nàng chỉ không ngờ rằng hắn sẽ đến trả ơn rất nhanh.
Hôm sau vừa qua giờ thìn, Ninh Xu đã thức dậy.
Giờ này không sớm không muộn, ăn nhờ ở đậu nhà người ta đừng mơ ngủ đến khi mặt trời lên cao.
Bữa sáng là Ngọc Bình mang đến, cơm của Hầu phủ đương nhiên không tệ, một bát bánh hạnh nhân nóng hôi bổi trôi xuống bụng, cộng với mấy thanh bánh táo tàu béo ngạy thơm ngọt, Ninh Xu thở nhẹ một hơi.
Một lúc sau Lương thị lại đến.
Sau khi chào hỏi, Lương thị vẫn như thường lệ, lên tiếng hỏi “Không biết vị hôn phu của Ôn cô nương là nhân sĩ phương nào?”
Bà vú bên cạnh Tạ Tri Hạnh, không kín miệng, Lương thị nghe ngón được chuyện của Ninh Xu và Tạ Tri Hạnh, khiến nàng nổi lên lòng phòng bị với Ninh Xụ
Ninh Xu chậm rãi dùng một ngụm trà thơm, đáp “Hôn phu của ta là nhân sĩ Hà Đông, ta đã bảo người đi đưa thư rồi.”
Lương thị “Hà Đông, vậy chắc tầm ba bốn ngày mới có thể đưa đến nơi được.” Nàng dừng lại một chút, lại mỉm cười “Cũng không cần gấp, ngươi cứ ở trong Hầu phủ đi, chỉ là trong phủ đều là trẻ nhỏ nam nhân, không có cô nương nào tuổi tác xấp xỉ ngươi cả, chỉ sợ vị hôn phu của ngươi sẽ lo lắng nhiềụ”
Chỉ cần không ngốc, sẽ nghe ra được ẩn ý trong lời nói của nàng ta Hầu phủ đều là nam nhân, một khuê nữ đài các chưa gả đi như Ninh Xu, nên suy nghĩ cho danh tiếng của chính mình.
Nếu Ninh Xu là một người da mặt mỏng, bị nàng ta nói bóng nói gió như vậy, phỏng chừng phải xấu hổ bỏ đi.
Ninh Xu đặt chén trà xuống.
Cho dù không đi theo con đường trạch đấu của Trấn Bắc Hầu, vẫn phải đọ sức một một với Lương thị, dù sao cùng ở trong thâm trạch, sao có thể làm đến mức không chút liên quan cho được.
Hôm qua tương tác giữa nàng và Tạ Tri Hạnh, đã rơi vào tầm mắt của Lương thị, biến thành uy hiếp.
Đương nhiên, Ninh Xu không thể đi, Lương thị cứ phải xem nàng là kẻ địch giả tưởng, giữa nàng và Lương thị, cũng không cần khách sáo nữa.
Lương thị đã nói chuyện mập mờ, thì nàng giả vờ như nghe không hiểu, chỉ nói “Thật là đa tạ di nương đã suy nghĩ cho ta như thế, di nương yên tâm, vị hôn phu của ta không phải loại người bảo thủ hết thuốc chữa.”
Lương thị cười hi hi, góc trán giần giật.
Ninh Xu lại nói “Đúng rồi, hôm qua ta gặp phải một chuyện, cảm thấy thật kỳ quái, không biết có nên nói hay không.”
Lương thị thầm tính toán qua một lượt, mới hỏi “Là chuyện gì?”
Ninh Xu do dự “Chính là... ta phát hiện ở góc tường, có mấy tên người hầu cao lớn tráng kiện ở viện ngoài, ức hiếp người hầu khác, bắt hắn đưa tiền tháng, để đi đổ phường.”
“Ta nghĩ đến, Trấn Bắc Hầu phủ là trâm anh thế gia, không nên có loại chuyện trấn lột như vậy, bèn đi lên ngăn cản, kết quả...”
Nàng dừng lại.
Có lẽ Lương thị đã biết được đầu đuôi, trên mặt không còn ý cười “Hầu phủ sao lại xảy ra chuyện như vậy? Ngươi nói thử xem.”
Ninh Xu nói “Kết quả, kết quả là người hầu kia lại ức hiếp ta, nói hắn là...”
Lần dừng lại này khiến trái tim đang treo lơ lửng của Lương thị kích động, nàng hỏi “Hắn nói thế nào?”
Ninh Xu thở dài “Hắn lại nói, hắn là đệ đệ của Lương di nương, viện ngoài Hầu phủ đều là hắn nói là được.”
⬅ Trước Tiếp ➡