⬅ Trước Tiếp ➡
Ví dụ, ở một thế giới có được tiền tệ biếu tặng, ở thế giới tiếp theo nhất định sẽ gặp phải ảnh hưởng từ lạm phát, sử dụng cũng có hạn chế, sẽ tính toán thông qua số liệu, thực hiện tăng lên hay xóa đi; ví dụ như, vũ khí phù chú của thế giới cao ma võ, đến thế giới bình thường công năng sẽ giảm thấp cực điểm.
Game này đúng là nghiêm ngặt.
Xếp hạng vật phẩm giống với xếp hang qua ải, đều là năm cấp bậc SABCD, Đồng xu của người hầu nàng lấy được, trong giới thiệu giản lược có cấp bậc sơ bộ, chỉ là cấp D.
Đồng xu của người hầu giới thiệu cấp D.
Công năng ở đây có tổng cộng 50 đồng tiền, là tiền mồ hôi xương máu của giai cấp nô lệ bị bốc lột, nhưng đại khái cũng không có cách dùng đặc biệt nào, có lẽ có thể lấy ra mua màn thầu ăn.
Sau khi làm rõ những thứ này, Ninh Xu thu giao diện lại.
Giống như nàng đã nói với người hầu kia vậy, nàng thật sự không dùng đến tiền, nhưng có còn hơn không, huống hồ có thể mang đến thế giới tiếp theo, tóm lại có thể sử dụng được.
Hiện tại quan trọng hơn chính là, tin tức hắn mang đến cho mình.
Tạ Loan chuẩn bị báo thù, tuy rằng thủ đoạn có hơi ấu trĩ, nhưng giả như Ninh Xu thật sự bị giá họa thành công, cộng thêm Lương thị đổ dầu vào lửa, thì phiền phức to.
Ngày hôm sau, Ninh Xu nhờ Ngọc Bình đi phòng bếp xin chút bột mì, nói là muốn dùng bột mì vẽ tranh, Ngọc Bình nửa tin nửa ngờ, rốt cuộc đã đi đến phòng bếp lấy một ít.
Ninh Xu thì rải bột mình lên trên tủ, dưới gầm giường..., thậm chí trong kẹt tủ.
Hôm đó vì để tạo cơ hội cho phía Tạ Loan, Ninh Xu còn đặc biệt tới tiểu hoa viên phía sau sương phòng vẽ tranh.
Mãi đến lúc trời chiều ngả về tây, Ngọc Bình mới hốt hoảng chạy đến “Ôn cô nương, nhanh về đi, xảy ra chuyện lớn rồi ”
“Tam gia dẫn theo người đến chặn ở cửa phòng, đưa ra bằng chứng rằng cô nương đã lấy trộm vật phẩm quý của Hầu Phủ ”
Ngọc Bình lo lắng như kiến
bò trên chảo nóng, mấy ngày nay nàng đều ở bên cạnh Ninh Xu, Ninh Xu chưa bao giờ yêu cầu nàng phải làm việc gì, nàng vô cùng vui vẻ thoải mái. Bây giờ Tam gia lại tìm đến cửa, nhất định là đã có sự chuẩn bị sẵn, nàng không muốn mất đi sự nhàn rỗi này, nên tất nhiên là cảm thấy lo lắng.
Ninh Xu mang túi bút và màu, Ngọc Bình cầm giấy, hai người đi về phía sương phòng.
Trong khoảng đất rộng trước sương phòng, có ba bốn tên hầu cận ở trước cửa nhìn giống như một dãy núi nhỏ, Tạ Loan nhìn nổi bật nhất, hôm nay hắn mặc một chiếc áo dài màu xanh lam có hình hoa văn hồ lô, tóc búi một nửa, cài một cái kẹp tóc, lông mày xếch lên, anh tuấn tuấn tú, người thiếu niên khóe miệng nhoẻn cười, tỏ ý không rõ, hắn nhướng mắt lên, ánh mắt nhìn thẳng về hướng của nàng.
Ninh Xu thầm hít một hơi thật sâu, thần sắt căng thẳng.
Phần thân trên của nàng là một chiếc áo đối khâm hoa chìm màu vàng nhạt và thân dưới là một chiếc váy gấm thạch lựu cổ xưa màu be, bước từ xa đến, chầm chậm mang chiếc thắt lưng màu xanh, búi tóc xoắn và cài một chiếc trâm cài hình bướm màu bạc, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời buông hướng Tây.
Trông như bước đi hơi vội vàng, hai má ửng hồng, đôi môi cũng được tô son màu anh đào, trơn bóng như mật ong.
Tạ Loan vừa định rời khỏi nàng, liền nhận thấy nàng khẽ hít một hơi, đường nét xinh đẹp ở trước ngực cũng hơi có tí nhấp nhô.
Giống như bị thứ gì đó đâm vào, hắn đột ngột thu hồi ánh mắt.
Ninh Xu gom hết mọi thứ xung quanh trong mắt mình.
Hiện giờ, Tạ Loan đang dẫn theo đám đầy tớ, giống như bọn ác bá chặn đường, nếu như người sống trong sương phòng kia không phải nữ tử, e rằng bọn họ đã xông vào từ lâu rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡