⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Xu mặc kệ hắn, bình tĩnh bước về phía ma ma và nha hoàn lúc nãy vào phòng nàng, đột nhiên hỏi một câu mà mọi người ai cũng cho là chẳng liên quan “Trước khi ba người vào phòng, không có ai vào phòng ta nữa, đúng không?”
Thanh Trúc nói “Ngươi muốn nói rằng đồ là do người khác đặt? Thật nực cười, ta có thể đảm bảo rằng bọn ta canh giữ ở đây mọi lúc, tuyệt đối không ai vào được đây.”
Ninh Xu nhìn sang nha hoàn và ma ma.
Ma ma và nha hoàn vội vàng nói “Mọi người đều thấy đó, bọn ta khi vào phòng đều đi tay không, đồ chặn giấy và bức bình phong to thế kia bọn ta làm sao có thể giấu được chứ?”
Những lời này nói càng chắc chắn càng tốt, Ninh Xu rất yên tâm.
Đột nhiên, Tạ Loan, người luôn đứng ngoài xem kịch thần sắc có vẻ kiềm chế nói “Ôn Ninh Xu, ngươi còn có gì muốn nói nữa không?”
Ninh Xu quay người lại, cúi đầu hướng mắt nhìn hắn.
Trong đôi đồng tử tròn đen đó ẩn chứa một xíu sự gian xảo rất khó nhận ra.
Lông mày của Tạ Loan nhếch lên một cái.
Liền thấy nàng xoay người, đối mặt với đám đông, nhẹ giọng nói “Hôm nay từ sáng đến bây giờ ta luôn vẽ tranh ở vườn sau, như mọi người đều nghe thấy, căn phòng này cho đến lúc nãy, chỉ có ba người vào phòng.”
“Chỉ là hôm qua, vì muốn làm một ít màu vẽ mà ta có kêu Ngọc Bình xuống phòng bếp lấy một ít bột mì, lúc sáng đi vội vàng nên bất cẩn làm đổ trên mặt đất.”
Nàng ta bước tới chỗ ma ma và nha hoàn, chỉ tay vào tay áo và váy của họ “Lương Di Nương, nhìn xem, đây có phải là bột mì không?”
Lương thị vốn đang đứng bên lề nhìn, bị gọi đến tên nên cũng đành bước tới, quả nhiên, trên người của ba người này dù ít dù nhiều đều có dính bột mì.
Màn kịch kiểu này... Lương thị đoán được kết cục, thế nhưng trước mặt có quá nhiều người đứng xem, Lương thị không thể không chứng minh “Đúng là bột mì”.
Ninh Xu lại nhìn Tạ Loan và đám tay sai bên cạnh hắn, nói “Các ngươi đã chắc chắn trước khi các ngươi đến không có bất kỳ ai tới đây thì hãy để ta kiểm tra xem có ai đó bị bột mì dính lên trên người không?”
Thanh Trúc chẳng ngờ được lại có biến số này, hắn sững sờ nhìn sang Tạ Loan “Chuyện này? Sao lại còn đi kiểm tra đến chúng ta?”
Tạ Loan “...”
Óc heo.
Hắn trừng mắt nhìn Thanh Trúc, nhưng cũng không nói gì.
Trong số những người hầu đứng xem, không biết là ai đó lẩm bẩm một câu “Là thật đó, có người dính bột trên mình.”
Trong chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào trên mình của một người hầu, đó cũng chính là nam nhân âm thầm đưa cho Ninh Xu một xâu tiền xu, báo tin cho Ninh Xụ
Mũi giày của nam nhân đó dính một ít bột mì trắng, trên tay áo cũng có, hiển nhiên chính hắn đã trộm đồ rồi lén để vào phòng Ninh Xụ
Đôi mắt Ninh Xu bỗng nheo lại.
Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng người mà Tạ Loan sai khiến lại là hắn, và hắn lại sẵn sàng nói cho nàng biết.
Thanh Trúc tức giận đến mức bước tới đá người nọ, cũng may đầu óc hắn chưa ngốc đến mức thừa nhận rằng là hắn đã sai khiến người hầu làm, chỉ là đẩy hết mọi việc lên thân người hầu, xong giận dữ nói
“Đoạn Hiển Chính là do tên tiểu tử nhà ngươi làm đó Có phải ngươi đang muốn cho bọn ta xấu mặt không hả ?
Hắn tên Đoạn Hiển.
Đoạn Hiển quỳ xuống ôm đầu để cho Thanh Trúc đánh.
Trên gương mặt hắn không vui không buồn, không có chút sợ hãi, cứ như hắn từ lâu đã mất cảm giác với những việc thế này.
Ninh Xu không khỏi nhíu mày, nói với Tạ Loan
“Tam công tử, tư thế này của người hầu nhà ngài có phải là muốn đánh chết người ở đây không?”
Tạ Loan cáu kỉnh kéo lấy Thanh Trúc nói “Ngươi phát điên gì chứ ”
Thanh Trúc lập tức thu tay về, nhưng vẫn căm hận nhìn Đoạn Hiển.
⬅ Trước Tiếp ➡