Giống như mấy hôm trước trời mưa và tuyết rơi chỉ là cảnh trí, giống như việc nàng bắt buộc phải xin Trấn Bắc Hầu giúp đỡ.
Nhưng hôm nay, nhìn Đoạn Hiển bị đuổi, Ninh Xu mới thật sự cảm nhận được rằng lời nói và hành động của bản thân sẽ ảnh hưởng đến những người xung quanh.
Có điều, nàng cũng chỉ có thể giúp được Đoạn Hiển bấy nhiêu đó thôi.
Ngọc Bình bưng bữa tối vào rồi nói “Cô nương, ăn cơm thôi.”
Dù Ngọc Bình có lớn lối đến đâu đi nữa thì cũng đã nhận ra rằng Ôn Ninh Xu không phải là một người dễ bị bắt nạt.
Cũng may cô nương không phải người có lòng dạ xấu xa, nếu không sao có thể bỏ qua chuyện mấy hôm nay nàng lười biếng.
Chính vì vậy, ngày hôm nay vừa đến giờ cơm, nàng đã nhanh chóng đi lấy thức ăn.
Người hầu ở nhà bếp múc thức ăn vào dĩa, lúc trước, thức ăn mang đến cho Ôn Ninh Xu đều là đồ thừa sau khi múc cho ba phòng kia còn lại.
Hôm nay, nghe nói Trấn Bắc Hầu đến gặp cô nương, nên đã bỏ thức ăn ngon vào hộp cơm của nàng.
Vậy nên lúc món ăn được bày ra, Ninh Xu hơi nhướng mày “Hôm nay là ngày lễ đặc biệt gì sao?”
Ngọc Bình cười ha ha.
Ninh Xu ngồi ở chỗ chiếc bàn đặt trước cửa sổ ăn tối, nhìn xuyên qua cửa sổ, ánh sáng ấm áp trong phòng bao phủ trên người nàng, làm cho làn da trắng mịn của Ôn Ninh Xu thoạt nhìn có vẻ ấm áp và sáng bóng.
Ăn một ít cơm xong, nàng cầm miếng bánh ô mai lên cắn một cái, trên môi bị dính chút vụn ô mai.
Ninh Xu thè lưỡi ra, nhanh chóng liếm một vòng trên môi, làm cho đôi môi trông càng căng mọng và ướt át hơn, mềm mại như bánh ngọt vậy.
Tạ Kỳ men theo đường mòn, đi tới bên ngoài sương phòng, đứng nhìn trong chốc lát.
Y nhắm mắt lại, yết hầu hơi nhúc nhích.
Trong viện Lạc Yên, mấy bà tử vừa đi tìm Tạ Tri Hạnh khắp nơi vừa gọi “Hạnh tỷ nhi, ngài ở đâu?”
“Hạnh tỷ nhi, đừng đùa giỡn nữa, Hầu gia sắp trở về rồi ”
“Hạnh tỷ nhi ”
Trong viện Lạc Yên, từ chính đường đến cửa Bảo Bình là thư phòng và phòng của Tạ Dữ, còn lại những gian phòng liền kề nhau ở bên trái hướng về phía đông là chỗ ở của nữ quyến.
Tạ Tri Hạnh cở trong thiên phòng phía tây, đó là nơi mẫu thân nàng từng ở. Lương Thị và hai con gái của nàng ta thì ở tại thiên phòng phía đông. Giữa hai gian phòng cách nhau một vườn hoa, ngày xuân hương hoa cỏ thoang thoảng bay vào mũi, không gian yên tĩnh.
Tạ Tri Hạnh đang núp dưới tàng cây.
Nàng từng nghe ma ma nói, mẫu thân của nàng thích hoa Hạnh, nên lúc mang thai đã nói rằng nếu sinh con gái sẽ đặt tên là Tri Hạnh. Nếu sinh con trai thì đặt theo chữ lót của Tạ gia, vừa vặn cũng có âm mộc.
Hoa Hạnh rất đẹp, nàng ấy cầu mong con cái của mình có thể sống một cuộc đời bình yên và tốt đẹp.
Nhưng lúc sinh Tạ Tri Hạnh, mẫu thân của nàng vì sinh khó mà đã qua đời.
Tạ Tri Hạnh chỉ có thể nhìn người khác được mẫu thân che chở, yêu thương. Ngay cả phụ phụ thân của nàng cũng bị bọn họ cướp mất.
Giống như trước kia vậy, chắc chắc hôm nay phụ thân sẽ ở lại thiên phòng phía tây.
Tạ Tri Hạnh ngồi xổm dưới đất, hốc mắt đỏ bừng.
Bỗng nhiên, giọng nói trong trẻo của một nam nhân vang lên trên đầu nàng “Tiểu Hạnh, trốn ở đây suy nghĩ cái gì thế?”
Tạ Tri Hạnh lau khóe mắt, ngẩng đầu gọi “Nhị thúc.”
Tạ Kỳ dựa vào cây Hạnh, đưa cho nàng một chiếc khăn tay “Muốn phụ thân đến gặp con sao? Đúng lúc thúc có việc tìm huynh ấy, hay là con đi tìm phụ thân của con cùng thúc được không?”
Tạ Tri Hạnh không trả lời mà nắm lấy vạt áo của mình, rất do dự. Tạ Kỳ khom người ôm lấy nàng.
Trong thiên phong phía tây, tỳ nữ đến thông báo rằng Tạ Dữ sẽ không đến, nói lúc Tạ Tri Hạnh gặp được Tạ Dữ đã khóc, hắn còn lau nước mắt cho nàng.